Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----

Trang đặc biệt

1- Nếu không có tình yêu (Chicken soup)
Ngày ấy, tôi dạy mẫu giáo tại một ngôi trường nhỏ nằm gọn trong khuôn viên của một tòa nhà ba tầng xinh đẹp . Mỗi sáng, cứ đúng 9 giờ , tất cả học sinh lại tụ tập trong căn phòng lớn , bắt đầu một ngày mới bằng bài thể dục đầu giờ . Hơn 50 đứa trẻ , 3 đến 6 tuổi , ngồi san sát trên những chiếc ghế xinh xinh đủ màu đặt trên tấm thảm dày . Những gương mặt thơ ngây bừng sáng khi chúng háo hức hát vang những bài ca , cùng chia sẻ cho nhau về mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống ...

Một buổi sáng , cô hiệu trưởng gặp toàn thể học sinh trong căn phòng lớn và thông báo :' Hôm nay chúng ta sẽ tiến hành một thí nghiệm mới'. Cô giơ cao hai cây thường xuân bé xíu đựng trong hai cái chậu con giống hệt nhau . ' Chúng ta có hai cây con trông chúng giống hệt nhau đúng không? ' . Tất cả bọn trẻ , tò mò nhìn vào hai chậu cây , đồng thanh đáp :' Dạ phải '.

' Chúng ta sẽ nuôi dưỡng hai cây con này với cùng chế độ ánh sáng , cùng chế độ tưới nước , nhưng ...với sự chăm sóc khác nhau '. Cô nói tiếp :' Chúng ta sẽ theo dõi xem, điều gì sẽ xãy ra khi đặt một cây trong nhà bếp , cách xa chúng ta , một cây ngay tại đây , trong phòng này , trên lò sưởi '.

Sau khi đặt một chậu trên mép lò sưởi , cô hiệu trưởng dắt bọn trẻ vào bếp , đặt chậu cây còn lại lên quầy . Sau đó cô dẫn những đứa trẻ với những đôi mắt mở to vì bỡ ngỡ trở lại căn phòng lớn .

'Chúng ta sẽ đối xử với cây như với một người bạn . Trong vài tháng tới , mỗi ngày chúng ta sẽ hát cho cây thường xuân nghe . Chúng ta sẽ nói cho bạn ấy biết bạn ấy xinh đẹp như thế nào và chúng ta yêu quí bạn ấy biết bao . Chúng ta luôn chúc bạn ấy mọi điều tốt đẹp ...' Một bé gái giơ tay :' Nhưng thưa cô , thế còn cái cây trong bếp thì sao ?'. Cô hiệu trưởng mỉm cười thích thú ' Chúng ta sẽ dùng cây ấy làm cây 'đối chứng' trong thí nghiệm tuyệt vời của chúng ta . Theo các em chúng ta phải làm gì ?'

' Chúng ta sẽ không nói chuyện với nó ?'
' Đúng , dù chỉ một lời thì thầm '.
' Chúng ta sẽ không gởi cho nó lời chúc tồt đẹp nào '.
' Đúng , và chúng ta xem chuyện gì sẽ xãy ra..'

Bốn tuần sau mắt của tôi cũng mở to ngạc nhiên như bọn trẻ . Cây thường xuân trong bếp yếu ớt , mảnh khảnh và chẳng lớn được tí nào . Còn chậu cây đặt trong phòng lớn , được bao bọc bởi những lời yêu thương êm dịu , được bọn trẻ hát cho nghe mỗi ngày , đã lớn gấp ba với những chiếc lá xanh biếc tràn đầy nhựa sống ...Để chứng minh kết quả của cuộc thí nghiệm và cũng để lau khô nước mắt của những đứa trẻ nhạy cảm , lo lắng cho số phận của cây thường xuân kia , cô hiệu trưởng giải thoát cho cảnh lẻ loi của chậu cây thứ hai trong bếp và mang đặt nó trong phòng lớn , bên cạnh chậu thứ nhất .

Ba tuần sau , chậu cây thứ hai đã bắt kịp chậu cây thứ nhất . Bốn tuần sau , chúng cùng lớn mạnh như nhau ...Tôi ghi nhớ mãi bài học này và tự đúc kết cho mình một câu kết luận : Không ai , không vật gì lớn lên được nếu không có tình yêu...
2-

Thông minh (Trich Internet)

Cô con gái rượu phân vân hỏi bố:
- Theo bố, trong hai người bạn trai của con đến nhà ta hôm trước, ai là người thông minh hơn?
- Theo bố, cái thằng cao to có vẻ thông minh hơn.
- Sao bố biết?
- Vì hôm đó nó hỏi: Chắc thấy tụi cháu đến chơi, hai bác mừng lắm nhỉ?

3- TÓC THỀ (Nguyễn Khôi)

Bố mẹ tôi lấy nhau lúc hai người còn rất trẻ. Mẹ kể: trong đám sinh viên trường Mỹ thuật mẹ để ý đến bố vì bố có mái tóc rất đẹp. Mối tình của hai người cũng lắm trắc trở. Bà tôi bảo: "Con yêu gì thằng đó! Chân yếu tay mềm, rồi cũng khổ thân mày". Mẹ cười nói với bà: "Con yêu vì anh ấy có mái tóc đẹp. Cái tóc là gốc con người mà mẹ!". Cả họ ngoại tôi đều bảo mẹ gàn. Riêng bạn bè của mẹ thì khuyên can: "Chẳng lẽ mày yêu hắn vì mái tóc" Mẹ triết lý: "Nhưng ít ra cũng còn có cái để yêu". Lúc chỉ có hai người với nhau mẹ cũng nói thật với bố như thế.
Cứ tưởng rằng bố sẽ buồn, nhưng không. Bố còn đùa tếu: "Mái tóc muôn năm".

Sau ngày đám cưới, mẹ đi chợ mua sắm cho tổ ấm của mình. Trong những thứ linh tinh mà mẹ khuân về có một cái kéo, một con dao cạo sắc lẹm. Mẹ tuyên bố: "Kể từ ngày hôm nay em sẽ hớt tóc cho anh. Cấm anh ra tiệm!". Hôm đầu tiên "ra nghề" mẹ phải cầy cục gần một buổi mới hớt xong mái tóc của bố. Không biết tác phẩm nghệ thuật của mẹ đạt tới trình độ nào mà sáng hôm sau, bố phải đội sùm sụp cái mũ trên đầu để đến cơ quan.

Qua mấy chục năm, đến nay tay nghề của mẹ đã hết sức "vững vàng". Mặc dù là Hiệu trưởng của một trường cao đẳng Sư phạm, phải bận giảng dậy, họp hành suốt cả ngày nhưng chưa bao giờ mẹ quên việc chăm sóc mái tóc của bố. Món quà mà mẹ tặng bố sau những chuyến công tác về thường là những chai thuốc gội đầu, những lọ dầu xịt tóc. Và công việc trước tiên là kiểm tra xem cái râu, cái tóc của bố có "vấn đề" gì không. Còn bố, từ một chú học trò chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời thì bây giờ đã nghiện nặng. Đố ai hớt tóc được cho bố. Có những lần đi công tác ở nước ngoài 5 tháng trời nhưng bố vẫn không chịu hớt tóc viện lý do là để vậy cho ấm. Bố thường bảo: không có hạnh phúc nào bằng sau những chuyến đi mệt nhoài được
ngả người trên ghế để cho mẹ hớt tóc và gội đầu. Những lúc hai người giận nhau thì bao giờ bố cũng làm lành trước. "chiêu thức" thường dùng của bố là soạn "đồ nghề" ra nhờ mẹ hớt tóc. Và mẹ chỉ chờ có thế để chính thức tuyên bố "hoà bình".

Mẹ tôi ngã bệnh đã gần nửa năm nay. Căn bệnh nan y đã rút cạn sức lực của mẹ. Suốt thời gian đó bố túc trực bên giường bệnh, tự tay lo lắng tất cả, ngay đến việc bón cháo cho mẹ, bố cũng dành làm vì sợ chúng tôi vụng về. Một hôm mẹ nắm tay bố cười buồn nói: "Thôi! Em cho anh ra tiệm hớt tóc đó. Gớm! tóc tai gì mà phát khiếp!". Bố nghẹn ngào lắc đầu, chẳng nói được lời nào.
ít lâu sau thì mẹ mất. Chôn cất mẹ xong, bố tôi già xọm hẳn đi. Lúc đêm vợ tôi nói: "Mai anh đưa tiền cho cụ đi hớt tóc. Trông cụ mà não cả lòng". Sáng ra bố tôi bảo: "Thằng cả, hớt tóc cho bố". Nói xong, bố đến bên bàn thờ của mẹ, run run lần mở bọc vải lấy ra những thứ "đồ nghề" mà mẹ để lại và đưa cho tôi. Khi nhát kéo đầu tiên vừa lướt qua thì những dòng nước mắt nóng hổi của bố cũng lặng lẽ rơi xuống.
Tôi ôm lấy bố nức nở.
Phía trên kia mẹ vẫn cười tinh nghịch .....
 

4- Dụng cụ thuyết trình (Trich Internet)
Hôm đó mọi người trong lớp đều phải đem đến 1 cái máy nào đó để cả lớp cùng học hỏi. Bé Nhi bưng cái máy xay sinh tố lên thuyết trình. Cô giáo hỏi: "Lúc em đem máy đi học mẹ em có nói gì không? " "Dạ, mẹ em chỉ nói: đừng làm hư máy của mẹ nhe con!" Tới bé Sơn, cậu ta đem theo cái máy cạo râu của bố lên. "Thế lúc em lấy cái máy cạo râu đi học, bố em nói gì?" "Bố nói đừng làm mất của bố." Sau cùng, bé Trinh khệ nệ bưng cái máy trợ tim lên trước lớp. Cô giáo hỏi: "Máy trợ tim của ai? " "Dạ thưa, của ông nội em." "Thế lúc em lấy cái máy đi học, ông nội nói gì? " "Ặc..ặc..không được mang đi "
5- Sự tích loài người (Trich Internet)
Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: "Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm".
Con lừa trả lời:
- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.
Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:
- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.
Con chó đáp:
- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!
Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:
- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.
Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:
- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.
Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:
- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.
Con người cầu xin:
- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.
Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.....


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----
Trang đặc biệt

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hãy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
----------------------------------------------------------------------------------
Đặc biệt cảm ơn chị L.T.Khiết đã tặng bản nhạc A SAD MOTIVE - SONG OF LAND - TEARDROP WALTZ do nhạc sĩ YIRUMA viết cho phim SPRING WALTZ OST mà bạn đang nghe. Bạn có thể Refresh trang web để thay đổi bản nhạc nền.
--------***--------