|
Học từ quá khứ, sống với
hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert
Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước
vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)
 
Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----

TRANG ĐẶC BIỆT |
|
1- |
ĐÀNH THÔI
(Tác giả: khuyết danh)
Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về
trong một góc quán cà phê đầu ngơ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định
viết thư tỏ t́nh. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư t́nh viết
dở dang tôi c̣n giữ đến tận bây giờ.
Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới,
mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. T́m măi, không có
cây bút nào trùng với màu mực cũ… |
|
|
----------------------------------------------------------- |
|
2- |
6. DẤU CHẤM
HỎI
(Tác giả: khuyết danh)
Chiều nắng nhạt. Công viên vắng lặng. Một cô gái mặc áo dài trắng ôm cặp
ngồi khuất sau gốc cây. Trên chiếc ghế đá cách cô gái không xa có một cậu bé
ăn mặc rách rưới đang thiu thiu ngủ. Một thanh niên đi tới ngồi xuống chiếc
ghế đá: "Dậy! Đi chỗ khác ngủ, mau lên!". Giật ḿnh choàng tỉnh cậu bé ngơ
ngác hỏi: "Chú bảo ǵ ạ ?" Anh thanh niên gắt: "Tao bảo mày đi ra chỗ khác
ngủ".
Ngồi sau gốc cây, cô gái vô t́nh được thấy hết câu chuyện. Cô lẳng lặng xách
cặp ra về, bỏ quên một nụ hồng trắng và mảnh giấy nhỏ có những ḍng chữ mà
cô đă thuộc ḷng: "Bé con! Anh đoạt giải ba trong cuộc thi đơn ca của trường
với bài hát "Dấu chấm hỏi". Chiều nay, anh chờ em trên ghế đá cuối công
viên. Sẽ có quà tặng em!". Những tia nắng cuối chiều vỡ oà trên mảnh giấy.
Thằng bé bị đuổi đi về phía gốc cây. Nó nằm xuống cỏ và lại ngủ ngon lành.
Nắng xuyên qua kẽ lá rắc lên người thằng bé những đồng tiền vàng lấp lánh.
Anh thanh niên bồn chồn đi đi lại lại. Trên tay anh ta, chiếc hộp xinh xắn
xanh biếc màu hy vọng. Đột nhiên, anh ta thảng thốt dừng lại nh́n một dấu
chấm hỏi nằm c̣ng queo trên thảm cỏ xanh. Đứng lặng hồi lâu, anh ta mới nhẹ
nhàng đặt chiếc hộp xanh biếc xuống trước mặt thằng bé rồi ra về.
|
|
|
----------------------------------------------------------- |
|
3- |
ĂN CƠM
NGUYỄN THANH B̀NH
Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh
thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.
Không biết chuyện ǵ? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo
lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.
Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ vơ ba càng chuyển sang vơ miệng. Bỗng má nó
lớn giọng:
- Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!
Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến:
- Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!
|
|
|
----------------------------------------------------------- |
|
4- |
VƠ SĨ
DUYẾN
Thầy dạy kèm Anh văn của tôi là hàng xóm. Khi thi lên đai Thái cực đạo rớt,
anh kể cho tôi nghe. Lúc được tuyển vào đội tuyển quốc gia, anh lại giấu.
Hát cho phường bị chê: kể; đoạt giải nhất karaoke: lại giấu... Có bạn trai,
tôi kể, anh lặng thinh. Chia tay với bạn trai, tôi kể, anh cũng làm thinh...
Khi nghe tôi nói đă từ hôn với gă Việt kiều, anh không làm thinh nữa:
- Tại sao vậy?
- V́... em... yêu anh. Thầy dạy, ca sĩ, vơ sĩ của tôi như bị knock-out,
khuỵu chân xuống, rồi... khóc. |
|
|
----------------------------------------------------------- |
|
5- |
NUÔI MẸ
NGUYỄN THỊ THẢO
Con ở Đức về, giàu có, đón mẹ ra nuôi. Con dâu hồ hởi, cơm quà cho mẹ chu
đáo. Giường mẹ màn mới, quạt riêng.
Mẹ như vàng.
Chồng biếu mẹ mọi thứ. Thương mẹ, anh hay gần, tṛ chuyện, lại gởi quà về
quê. Vợ nh́n xoi mói. Bữa ăn thiếu đậm đà. Tối đến màn chẳng mắc. Lạnh
nhạt...
Mẹ thành bạc.
Mẹ ốm, nằm một chỗ, khó ăn, khó ngủ, ho...
Chẳng chăm mẹ. Một ḿnh vất vả mọi việc, vợ bực bội và lạnh lùng: Xem thế
nào, đưa mẹ về quê...
Mẹ thành rác vứt bờ tre!..
|
|
|
----------------------------------------------------------- |
|
6- |
KHÔNG THÊM BỚT
VĂN VŨ
Tôi không sáng tác lấy một chữ.
Thợ dọn nhà làm bể chậu sứ. Buổi sáng, ông Hai la mắng vu vơ. Chị đứng kề
bên, nghe rơ, lư sự:
- Mấy chậu sứ cùi, quí giá ǵ đó! Tôi đập hết luôn cho ông coi. Già rồi, yên
phận một chỗ cho con cháu nhờ!
Trưa về, anh mắng tiếp!
- Hồi sáng ông chửi ǵ? Già gần chết rồi, không để cho con cháu thương!
Ông Hai đứng chết trân, nghe hai đứa con ruột mắng ḿnh.
Tôi không sáng tác lấy một chữ. |
|
|
Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----
|
|

|
|
------------------------------------------- Back to
Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------
|
|
Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận
của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi
người ? Hăy chuyển e.mail về
vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
----------------------------------------------------------------------------------
Đặc biệt cảm ơn chị L.T.Khiết đă tặng bản nhạc A SAD MOTIVE
- SONG OF LAND - TEARDROP WALTZ ......do nhạc sĩ
YIRUMA viết cho phim SPRING WALTZ OST mà bạn đang nghe.
Bạn có thể Refresh trang web để thay đổi bản nhạc nền.
--------***-------- |