|
1- |
Mẹ

Khi bạn
1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn
Bạn khóc ròng cả đêm để cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 2, mẹ dạy bạn tập đi
Bạn cảm ơn bằng cách chạy mất hút mỗi khi mẹ cần
Khi bạn lên 3 tuổi, mẹ gửi tình thương vô hạn vào mỗi món ăn
Bạn hất tất cả xuống sàn nhà để cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 4, mẹ cho bạn vài cái chì màu
Bạn cảm ơn mẹ khi nguệch ngoạc lên bàn ăn
Bạn lên 5 tuổi, mẹ may áo mới cho bạn diện
Lấm lem bùn trên áo là cách bạn cảm ơn mẹ
Khi bạn lên 6, mẹ dắt bạn tới trường
Hét tướng lên ” Con ko đi” là cách bạn cảm ơn mẹ
Khi bạn được 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đổ nguyên cây kem vào áo
Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 cây đàn để học đàn
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách ko bao giờ đàn để luyện tập
Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ lái xe chở bạn đi vòng vòng cả ngày,
từ sân bóng đá cho tới phòng thể dục, để tổ chức cho bạn 1 bữa tiệc sinh
nhật sau đó
Và cách bạn cảm ơn là nhảy phắt ra khỏi xe và ko thèm nhìn lại
Bạn lên 11 tuổi, mẹ dắt bạn và đám bạn đi xem phim
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi ở một dãy ghế khác
Khi bạn 12 tuổi, mẹ cấm xem chương trình Tivi
Bạn chỉ việc đợi mẹ ra khỏi nhà để xem
Bạn lên 13 tuổi, mẹ bảo bạn nên đi cắt tóc
Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói mẹ chả có chút thẩm mỹ nào
Khi bạn lên 14 tuổi, mẹ trả tiền cho cả tháng đi chơi ở trại hè của bạn
Cách mà bạn cảm ơn là ko thèm viết lấy dù chỉ 1 lá thư về cho mẹ
Khi bạn 15 tuổi, mẹ trở về nhà sau một ngày làm việc, mong đợi được ôm
bạn trong tay
Bạn đã cảm ơn bằng cách ở cả ngày trong một căn phòng khóa cửa
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái xe của mẹ
Và cách mà bạn đã làm là lấy cái xe đi chơi bất cứ khi nào bạn thích
Khi bạn 17 tuổi, mẹ có 1 cuộc điện thọai cực quan trọng cần gọi
Và bạn đã ôm cái điện thoại để buôn dưa cả đêm
Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc khi biết bạn tốt nghiệp cấp 3
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách ra ngòai vui chơi ăn mừng cho tới sáng
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cao đẳng cho bạn, lái xe chở bạn
tới trường, thậm chí mang cả túi xách cho bạn
Và bạn đã cảm ơn mẹ bằng cách nói tạm biệt bên ngòai phòng ngủ kí túc
xá, vì bạn xấu hổ trước bạn bè mình
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn có để ý tới ai chưa
Bạn trả lời mẹ rằng: “Đó ko phải là chuyện của mẹ”
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị cho bạn một số nghề nghiệp trong tương lai
Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói: “Con ko muốn giống mẹ”
Bạn 22 tuổi, mẹ ôm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp cao đằng
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi hỏi mẹ trả tiền cho bạn đi chơi hè
Bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn vài thứ đồ gia dụng cho căn hộ đầu tiên của
bạn
Và bạn đi nói với mọi người rằng nó xấu òm
Và khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp chồng chưa cưới của bạn và hỏi bạn về kế
hoạch cho tương lai
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên rĩ: “Mẹ, làm ơn đi mà!”
Bạn 25 tuổi, mẹ trả tiền đám cưới cho bạn, khóc và nói với bạn rằng mẹ
iu bạn rất nhiều
Và cách mà bạn cảm ơn mẹ là dọn nhà tới chỗ khác sống
Khi bạn 30 tuổi, mẹ bạn gọi và thúc giục bạn mau có em bé đi
Bạn nói rằng: “Bây giờ khác xưa mẹ ơi!”
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc bạn sinh nhật của một vài người họ
hàng
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng bạn đang bận bù đầu
Khi bạn 50, mẹ bạn bệnh và cần bạn ở cạnh để chăm sóc
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách than thở về gánh nặng mà các ông bố bà mẹ đem
tới cho con cái họ
Và cuối cùng, 1 ngày nào đó, mẹ bạn ra đi. Và bạn cảm thấy mọi thứ như
sụp đổ, như có sấm trong tim bạn
Nếu mẹ vẫn còn sống, hãy yêu mẹ hơn hết thảy mọi thứ trên đời, và nếu mẹ
ko còn nữa, hãy nhớ lấy lòng yêu thương vô điều kiện của mẹ và hãy làm
như mẹ đã làm
Hãy luôn yêu thương mẹ bạn, vì bạn chỉ có duy nhất 1 người mẹ trên đời
này thôi.
(Người gửi: viethungs-- THAO LUAN)
 |
|
2- |
Tình Yêu Đích Thực
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn
đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận,
tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống
là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng
đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu
tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao
cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù
hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không
phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới
là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như
với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe
buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em
sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa
sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao
giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục
quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các
giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để
quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe
buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng,
Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và
đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi
việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi
cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi
thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình
không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu
tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được ?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !
- Tôi được bảo vệ ? Anh nói thế tức là sao ?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục
quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn
theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào
cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô
là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn
thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi
nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã. (Chicken
soup) |