Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----

1- TRÁI TIM HOÀN HẢO
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố ḿnh có trái tim đẹp nhất v́ chẳng hề có một t́ vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ư đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nh́n trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đă bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rănh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:
- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim tôi hoàn hảo, c̣n trái tim cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà c̣n là cha mẹ, anh chị, bạn bè … Tôi xé một mẩu tim ḿnh trao cho họ, thường th́ họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến v́ chúng nhắc nhở đến t́nh yêu mà tôi đă chia xẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của minh nhưng không hề nhận lại ǵ, chúng tạo nên những vết khuyết. T́nh yêu đôi lúc không cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.
Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của ḿnh và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên dường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không c̣n hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết v́ t́nh yêu từ trái tim của cụ già đă chảy trong tim anh …
 
--------------------------------------------------------------------------
2- NHỮNG DẤU CHẤM CÂU TRONG ĐỜI
Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ t́m những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ư nghĩ đơn giản.
Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuưt xoa. Không ǵ có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sụ thờ ơ đối với mọi chuyện.
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều ǵ nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà ḿnh mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều.
Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ đó anh ta không liệt kê được, không c̣n giải thích được hành vi của ḿnh nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả, trừ chính ḿnh.
Cứ mất dần các dấu, cuối cùng anh ta chỉ c̣n lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ư kiến nào của riêng ḿnh nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.
Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết.
Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp v́ bài văn của bạn mất ư nghĩa, nhưng mất những dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất ư nghĩa như vậy.
Mong bạn hăy giữ ǵn những dấu chấm câu của ḿnh, bạn nhé!
.--------------------------------------------------------------------------
3- TẢN MẠN VỀ T̀NH YÊU
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng c̣n đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đă yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người ḿnh yêu, và bạn phải trân trọng v́ điều đó.

T́nh yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lăng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng ḿnh vẫn luôn nhớ về người đó. Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ư nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng t́nh cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đă đóng, hăy t́m một cánh cửa khác đang mở ra cho ḿnh. T́nh yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.

Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đă nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có ǵ cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang t́m kiếm cái ǵ cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim ḿnh không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hăy để t́nh yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra th́ hăy hài ḷng v́ ít ra nó cũng đă lớn lên trong bạn. Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hăy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim. Đừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn c̣n muốn thử. Đừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn c̣n có thể đạt được. Đừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. T́nh yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đă từng thất vong. Đừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Đừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hăy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi v́ chỉ có nụ cười là tồn tại măi. Hy vọng rằng bạn sẽ t́m ra người đó.

Đôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hăy mơ những ǵ bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hăy là những ǵ bạn thích v́ bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đă quên lăng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đă qua.

Hăy luôn đặt ḿnh vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn th́ nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ư là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, c̣n lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự b́nh yên.

T́nh yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ư họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đă t́m kiếm và đă thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc c̣n mọi người xung quanh cười. Hăy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc c̣n bạn, bạn cười.
 
--------------------------------------------------------------------------
4- T̀NH YÊU KHÔNG LỜI

Cha tôi dường như không biết thể hiện t́nh yêu thương của ḿnh. Cả gia đ́nh tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.
Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha c̣n bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Tôi chơi bóng sơ ư bị găy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào ḷng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa pḥng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác và chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe ǵ? Xe du lịch chắc??"
Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vănh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.
Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy??". Chỉ có trời mới hiểu nổi, v́ lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp h́nh. C̣n mẹ và tôi th́ luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.
Tôi c̣n nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hăy buông tay ra, nhưng cha nói đă đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, c̣n cha th́ khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một ḿnh cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.
Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong ṿng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài ḍng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng c̣n ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.
Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn tṛ chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé?"
Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi pḥng.
Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: "Con đi đâu đấy??", "Mấy giờ về?", "Xe c̣n đủ xăng không?", "Không, không được đi...?"
Khi cha tôi già yếu, trước khi cha tôi qua đời, tôi vội về mà trong ḷng lo lắng do nhà quá xa, nhưng cũng kịp nh́n thấy cha tôi mỉm cười khi tôi bước gần đến chỗ cha tôi nằm. Nghe mẹ tôi thuật lại, cha tôi luôn hỏi về tôi cả ngày hôm đó xem tôi đă sắp về chưa. Người sợ không kịp gặp tôi trước khi ra đi....
Cha hoàn toàn không biết thể hiện t́nh yêu thương của ḿnh. Trừ phi...Trừ phi... Phải chăng cha đă thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô t́nh không cảm nhận được t́nh thương yêu bao la đó?
--------------------------------------------------------------------------
5- MẸ LẠNH LẮM PHẢI KHÔNG?

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ đang mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một cái mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bị trợt chân té chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên. Cô ta hiểu rằng ḿnh không thể đi xa hơn được nữa. Cô ḅ xuống phía dưới cầu ...
Đơn độc giữa những cột chân cầu, cô ta đă sanh ra một bé trai. Không có ǵ ngoài chiếc áo bông dày đang mặc, cô lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh ḿnh đứa con bé xíu, ṿng từng ṿng giống như chiếc kén. Rồi t́m được một miếng bao tải, cô trùm lên người và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bị chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà ta nghe một tiếng khóc yếu ớt phía dưới. Bà chui xuống cầu để t́m. Nơi đó bà nh́n thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn c̣n hơi ấm. C̣n người mẹ th́ đă chết cóng .
Bà đem đứa bé về nuôi dưởng. Khi lớn lên, cậu thường đ̣i mẹ nuôi kể lại câu chuyện đă t́m thấy ḿnh. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật thứ 12 của cậu bé, cậu nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu xin mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện bên mộ. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi nh́n sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ áo khoác và đặt lên mộ mẹ ḿnh.
"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng !". Song cậu bé đă tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh để biểu cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ, mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đă lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" và cậu bé ̣a khóc.......
--------------------------------------------------------------------------
6- CÀ PHÊ MẶN

Anh gặp cô ở một bữa tiệc, cô rất nổi bật, nhiều chàng trai săn đón cô.Trong khi anh thật b́nh thường, không ai thèm để ư đến anh. Vào cuối buổi tiệc, anh mời cô đi uống cà phê với anh. Cô ngạc nhiên lắm nhưng v́ anh rất lịch sự nên cô đồng ư. Họ ngồi trong một tiệm cà phê thật xinh xắn. Anh quá bối rối nên chẳng nói được ǵ. Cô cảm thấy không thoải mái, cô nghĩ thầm "Trời ơi, cho tôi về nhà đi".

Đột nhiên, anh hỏi người phục vụ "Cho tôi xin chút muối. Tôi muốn thêm muối vào ly cà phê của ḿnh". Mọi người nh́n anh, thật là kỳ lạ. Mặt anh đỏ lên, nhưng anh vẫn cho muối vào ly cà phê rồi uống. Cô ṭ ṃ hỏi anh "Sao anh lại có sở thích này?". Anh đáp "Khi c̣n bé tôi sống gần biển. Tôi thích chơi trên biển, tôi có thể cảm nhận được hương vị của biển, mặn mà và sâu lắng, giống như vị của cà phê mặn. Giờ đây, cứ mội lần uống cà phê mặn là tôi lại nhớ đến tuổi thơ của ḿnh, nhớ đến quê tôi. Tôi nhớ quê tôi lắm. Tôi nhớ cha mẹ tôi đang sống ở quê". Và những ḍng lệ cứ tuôn trào từ mắt anh khi anh nói . Cô thực sự cảm động. Đó là cảm xúc thật của anh, từ đáy ḷng anh. Một người đàn ông có thể thốt ra miệng về việc nhớ nhà của ḿnh chắc chắn là một người yêu gia đ́nh, biết chăm sóc gia đ́nh và có trách nhiệm với gia đ́nh. Rồi cô bắt đầu nói chuyện, nói về làng quê xa xôi của ḿnh, về tuổi thơ, về gia đ́nh của cô. Họ đă có một buổi nói chuyện thật thú vị, mở đầu ngọt ngào cho câu chuyện về họ. Họ tiếp tục hẹn ḥ. Cô thấy anh là người đàn ông có tất cả những đức tính mà cô mong muốn: anh có ḷng bao dung, tử tế, ấm áp, cẩn thận... Anh là một người tốt mà cô đă suưt bỏ qua. Nhờ ly cà phê mặn của anh. Rồi câu chuyện giống như những câu chuyện t́nh đẹp khác: công chúa lấy hoàng tử, họ sống một cuộc đời hạnh phúc... Và, cứ mỗi lần cô pha cà phê cho anh, cô cho vào đó một chút muối, bởi cô biết đó là cách mà anh thích.

40 năm sau anh qua đời, để lại cho cô một bức thư. Thư viết: "Em thương yêu nhất của anh. Xin hăy tha thứ cho anh, tha thứ cho anh v́ một lời nói dối. Đây là lời nói dối duy nhất mà anh đă nói với em - cà phê mặn. Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta hẹn ḥ nhau không? Lúc đó anh quá bối rối, thật ra anh muốn xin thêm một ít đường, nhưng lại nói là muối. Thật khó mà thay đổi nên anh tiếp tục. Anh không bao giờ nghĩ rằng điều đó là sự khởi đầu cho sự liên lạc của chúng ta. Đă nhiều lần trong đời, anh cố nói sự thật cho em nghe, nhưng anh sợ phải làm điều đó, bởi anh đă hứa sẽ không bao giờ dối em. Giờ anh đang hấp hối, anh không c̣n sợ ǵ nữa nên anh nói với em sự thật: anh không thích cà phê mặn, cái vị của nó thật là ghê. Nhưng anh đă uống cà phê mặn suốt cả cuộc đời ḿnh từ khi anh biết em, anh không bao giờ hối tiếc về những ǵ anh đă làm cho em. Có em bên đời là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời anh. Nếu anh c̣n có thể sống thêm lần nữa, anh vẫn muốn biết em và có em trong cả cuộc đời ḿnh, dù cho anh phải uống cà phê mặn nữa". Nước mắt cô ướt nḥe lá thư. Một ngày nọ , có người hỏi cô "Cà phê mặn thế nào?". Cô đáp "Ngọt ngào lắm".

Đôi khi chúng ta nghĩ ḿnh hiểu rơ về một người hơn bất kỳ ai...nhưng sự thật lại không phải thế. V́ vậy, hăy yêu thương nhiều hơn và bớt ghét bỏ, bởi đôi khi vị mặn lại ngon hơn vị ngọt.


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hăy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
----------------------------------------------------------------------------------
Đặc biệt cảm ơn chị L.T.Khiết đă tặng bản nhạc A SAD MOTIVE - SONG OF LAND - TEARDROP WALTZ do nhạc sĩ YIRUMA viết cho phim SPRING WALTZ OST mà bạn đang nghe. Bạn có thể Refresh trang web để thay đổi bản nhạc nền.
--------***--------