| Tôi đã lẩn
mẩn phỏng vấn những người đi nước ngoài mà tôi biết với một câu hỏi duy
nhất trong vòng một năm nay: "Ông (bà) đã bao giờ thấy người nước ngoài
vượt đèn đỏ chưa ?". Cho đến bây giờ, tất cả những người được hỏi đều
trả lời: “Chưa thấy bao giờ". Nhưng ngay sau đó có những người ghé tai
tôi hỏi: "ông có hâm không mà hỏi thế?". Tất nhiên là tôi không hâm. Tôi
hỏi thế để khẳng định một nhận định mà tôi không có cở sở nhưng bằng
những gì hiểu biết tôi rất tin người nước ngoài không vượt đèn đỏ trừ
những kẻ cướp nhà hàng hay một loại tội phạm nào đó trên đường chạy trốn
sự truy đuổi của cơ quan pháp luật. Tôi hỏi thế để cố gắng lý giải vì
sao người Việt
Nam lại
thường xuyên vượt đèn đỏ. Chúng ta thử đi một ngày qua các ngã ba, ngã
tư của một trong những nơi “văn minh văn hóa nhất” của đất nước. Nơi có
tỷ lệ cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ cùng sinh viên và công chức cao nhất.
Nơi ấy là Hà Nội. Nhưng chính ở nơi “văn minh, văn hóa nhất” ấy, số
người vượt đèn đỏ lại nhiều hơn cả. Tôi thường xuyên nhìn thấy những
thanh niên vụt qua đám đông đang dừng xe khi có đèn đỏ và phóng như bay
qua ngã ba, ngã tư. Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ có những thanh niên lêu lổng,
ngang tàng, không chịu học hành gì mới vượt đèn đỏ như vậy. Nghĩa là chỉ
những người ấy mới sống một cách không có ý thức trong cộng đồng của
mình. Nhưng không phải thế mà cả những công chức áo cổ cồn, giày dađen
bóng. Nhưng chưa hết mà có cả những người tóc đã hoa dâm. Nhưng chưa hết
mà cả những cô gái ăn mặc rất mốt đến những bà đầy phong cách của một bà
chủ. Tất cả đều vượt đèn đỏ. Cũng lại lúc đầu tôi nghĩ họ chỉ vượt đèn
đỏ buổi sáng vì vội đến trường, đến công sở cho đúng giờ, kịp đưa con
tới lớp, kịp tàu kịp xe đi công tác. Nhưng không! Bảy giờ sáng họ vượt
đèn đỏ. Mười giờ sáng họ vẫn vượt đèn đỏ. Giữa trưa họ vẫn vượt. Ba giờ
chiều vẫn thế. Bảy giờ tối vẫn không có chiều hướng giảm. Nửa đêm vẫn cứ
vượt đèn đỏ. Nghĩa là lúc nào có thể vượt đèn đỏ là họ vượt và không chỉ
người trẻ mà người già cũng vượt. Không chỉ đàn ông mà đàn bà cũng vượt.
Vượt đèn đỏ đã trở thành một bệnh dịch của người Việt
Nam mất
rồi.
Nếu chúng ta nhìn từ trên cao xuống toàn bộ thành phố, chúng ta sẽ
thấy một sự náo loạn trên các tuyến giao thông. Chúng ta thường xuyên bị
tắc đường. Tất nhiên đường chúng ta quá hẹp mà lưu tượng người và xe cộ
đi lại quá đông. Nhưng một phần chẳng kém quan trọng tí nào là ý thức
của người dân. Một người thấy đèn đỏ cứ thản nhiên vượt lên. Thế là gặp
người ở chiều đường đang đèn xanh. Không ai chịu nhường ai. Thế là ùn
tắc. Đã ùn tắc rồi nhưng ai cũng tìm cách chen lên phía trước. Tất cả
không ai bảo ai cứ thấy kẽ hở là nhích lên. Được tí nào hay tí ấy. Được
tí nào là thỏa mãn tí ấy.
Cái thói ích kỷ này hiển hiện ở mọi nơi. Trong việc xây dựng tôi thấy
rất rõ. Mặt tiền nhà mình 3m nhưng cứ muốn nhích sang đất nhà khác chưa
xây dù chỉ 3cm đến 5cm. Nhà hàng xóm xây nền nhà cao 60cm thì mình phải
xây 65cm. Phải cao hơn nó chứ! Tầng nhà hàng xóm 3,1m thì nhà mình phải
3,2m. Sao mình lại thấp hơn nó? Trên đường đi sao mình lại chậm làm nó?
Thế là vượt nhau không có một trật tự nào cả. Mặt mày đỏ phừng phừng.
Chen vai hích cánh. Cãi cọ chửi bới nhau. Rất nhiều khi chỉ vì một cái
xe đạp ngang tàng, vô lối mà tắc đường đến cả tiếng đồng hồ. Rất lạ là,
khi họ thủng thẳng đạp xe đạp vượt đèn đỏ thì chẳng thấy gương mặt nào
tỏ một chút ngượng ngùng hay lấm lét nhìn xem có công an không? Họ cứ đi
như đang đi trong sân nhà họ vậy. Họ cứ nghĩ ông đi xe đạp thì ông cần
cái quái gì. Ông cứ đi như thế đấy làm gì được ông. Lúc này tôi hiểu
thêm một lý do vì sao mà cái anh Chí Phèo của ông Nam Cao lại sống lâu
như thế trong đời sống xã hội Việt Nam.
Nhiều đoạn đường hình như không có lý do gì để ùn tắc mà vẫn bị ùn
tắc làm tôi cứ phải hỏi mãi: Vì sao lại có thể ùn tắc được nhỉ? Xin thưa
ngài: chỉ vì người này muốn nhanh hơn người kia có vài ba giây đồng hồ
mà thôi. Có khi chỉ vì hai cái xe khẽ chạm nhau một tí thôi thế là dựng
ngay xe giữa đường, rồi cúi rạp xuống nhìn xem cái xe có bị xước một tí
gì không, rồi sừng sừng sộ sộ, hận thù dâng cao. Thế là người này dừng
lại ngó một tí, người kia ngó một tí. Vui quá nhỉ. Đánh nhau thử xem
nào. Cứ thế và cứ thế, chỉ trong vài phút ngã ba hay ngã tư ấy đã đông
nghẹt người và không tài nào có thể giải tỏa được. Những lúc như thế,
công an có “ba đầu sáu tay” cũng chịu. Cho đến bây giờ tôi vẫn thường tự
hỏi: Tại sao người ta luôn luôn muốn nhanh hơn người khác chỉ một vài
giây hay một gang tay đường. Mặc dù có nhanh hơn cả tiếng đồng hố thì
rất nhiều người có dùng một tiếng đồng hồ nhanh hơn ấy để làm việc đâu.
Tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây để rồi ngồi quán hai ba tiếng
tán gẫu những chuyện không đâu. Thực ra, nếu người này nhường người kia
một gang tay đường hay một vài giây đồng hồ thì đám đông đặc quánh mùi
khói xe và mỏ hôi người sẽ nhanh chóng được giải tỏa.
Bạn tôi nói rằng ông đã nhìn thấy ở một ngã tư phố nhỏ ở
Singapore
khi đèn đỏ chỉ đúng có một người đi bộ. Nhưng người đó đã dừng lại một
cách tự giác. Việc dừng lại đó là ý thức sống đầy trách nhiệm và tôn
trọng cộng đồng. Người
Singapore có tranh
giành để nhanh hơn nhau vài ba giây đồng hồ như người Việt
Nam đâu.
Thế mà sự phát triển của họ lại nhanh hơn chúng ta cả một thế kỷ. Chắc
nhiều người còn nhớ cách đây dăm sáu năm gì đấy, có một cán bộ của chúng
ta đi công tác nước ngoài, mà hình như là
Singapore,
đã vượt qua đường cao tốc và bị xe cán chết. Theo luật pháp của nước đó,
thì người cán bộ Việt
Nam kia phải đền bù
thiệt hại cho nước họ vì tai nạn giao thông đó người cán bộ Việt
Nam kia
gây nên. Ở nước ngoài luôn luôn có những lối đi riêng an toàn cho người
đi bộ khi qua đường đặc biệt là qua đường cao tốc. Ông cán bộ của chúng
ta đã mang cái lối ăn sổi ở thì bước vào một xã hội luật pháp nghiêm
minh và khoa học. Đương nhiên lối sống như thế trong thời đại văn minh
sẽ bị bật ra và đôi khi còn bị nghiền nát.
Tôi có đọc một bài báo viết về sự đi bộ của người Việt
Nam trên
đường phố. Họ đi tự do và không coi luật lệ là gì cả. Họ thủng thẳng
bưng một bát phở từ bên này đường sang bên kia đường bất chấp mọi luật
lệ giao thông. Có người còn quần đùi áo lót vừa đi qua đường vừa xỉa
răng vô tư giống hình ảnh lão Nghị Quế ngày xưa xúc miệng ằng ặc rồi nhổ
toẹt ra nền nhà. Chẳng lẽ từng ấy năm ý thức về một lối sống văn minh
của người Việt mình không nhích thêm được một chút nào ư?
Một câu hỏi được đặt ra mà tôi tin tất cả đều phải đồng ý với tôi là
vì sao chúng ta lại sống luộm thuộm và vô kỷ luật đến như thế. Hãy nhìn
các quán ăn lê lết vỉa hè. Hãy nhìn các quán bia hơi ngập tràn xương
xẩu, cuống rau, giấy ăn, mẩu thuốc phủ quanh những đôi giày da đắt tiền.
Hãy nhìn chợ búa bẩn thỉu với thịt cá và ruồi xanh bày ra mọi nơi bên lề
đường có thể. Hãy nhìn những người vô tư đến kinh hãi dựng xe bên hồ
Thiền Quang hay một công viên hay một hè phố nào đó và bước đến một gốc
cây để ung dung “tè”. Hãy nhìn các cô các cậu thanh thiếu niên da thịt
béo tốt, quần áo sang trọng ăn kem và thoải mái vứt bọc giấy và que kem
ra hè phố. Có người ngồi trong những chiếc xe đẹp mở cửa vứt ra ngoài vỏ
bánh kẹo hoặc vỏ trái cây. Có người còn ném cả cái túi nilon đựng những
thứ mà họ vừa nôn trong xe ra ngoài. Có người ngồi trên xe máy thoải mái
khạc vung ra khi xe đang chạy làm nước bọt bay tứ tung vào mặt người đi
sau. Tôi nói vậy sẽ có người bực bội kêu lên “khổ lắm biết rối nói mãi”.
Vâng đúng thế. Chúng ta nói mãi rồi nhưng chẳng thay đổi là bao. Vậy thì
chúng ta phải nói nữa, nói mãi, nói đến khi không còn khả năng nói nữa
thì mới thôi.
Chúng ta phải bắt đầu lại từ việc đi như thế nào cho đúng. Một đội
quân mạnh và thiện chiến lúc nào cũng bắt đầu bằng bài tập đi cho đúng
đội ngũ. Nếu chúng ta cứ sống một cách “tự do chủ nghĩa” như đang sống
thì làm sao chúng ta xây dựng được một xã hội văn minh. Một xã hội văn
minh đâu cứ thật nhiều xe máy và xe hơi đắt tiền. Xã hội văn minh đã
xuất hiện trên thế giới từ khi chưa có Boeing và Computer cơ mà. Đời
sống vật chất của chúng ta được cải thiện rất nhiều. Nhưng chúng ta đang
sống với lối sống của những anh trọc phú. Chẳng lẽ những con mối và
những con ong có kỷ luật còn chúng ta mang danh con người lại không?
Có thể có những người khi đọc xong bài này thì bĩu môi: "Nói gì
không nói lại đi nói toàn chuyện vặt vãnh”. Xin thưa các quí bà và các
quí ông của tôi, những chuyện vặt vãnh đó đang làm cho các thành phố của
chúng ta lộn xộn trong giao thông (và gây ra chết người không ít), bẩn
thỉu trong môi trường và vô nguyên tắc trong lối sống. Nhưng tệ hại
vô cùng là nó sinh ra một xã hội ít tính luật pháp. Nó cản trở chúng ta
xây dụng một cuộc sống hiện đại và văn minh. Nếu bây giờ. chúng ta thử
đặt cuộc sống hiện đại văn minh thuần tuý với nghĩa đích thực của nó như
của Singapore hay Nhật Bản vào xã hội ta thì có nguy cơ chúng ta sẽ chối
từ chính cái mục đích mà chúng ta đang phấn đấu. Vì như thế, chúng ta
đâu được thoải mải vượt qua ngã ba, ngã tư đang có đèn đỏ. Chúng ta
không được thoải mái vừa xỉa răng vừa khệnh khạng qua đường không thèm
để ý đến ai. Chúng ta đâu còn vừa được ăn vừa được ném rác ra đường...
Tất cả những hành động trên chính là thói ích kỷ và lối sống thiếu ý
thức của chúng ta. Chúng ta nên xem lại lòng yêu nước của mình. Đọc xong
bài báo này ở công sở hay trong quán cà phê, các quí bà quí ông sẽ lên
xe về nhà. Tôi tin 100% là các quí bà, quí ông sẽ thấy những gì "vặt
vãnh” tôi vừa nói ở trên đang diễn ra ở quanh mình. Chắc chắn lúc đó các
quí ông, quí bà sẽ kêu lên đầy bực bội: Này, sao họ lại đi đứng như thế
nhỉ! |