|
PH̉NG THƠ
(Trích từ Internet) Đông Oanh
đọc vội mấy hàng ngoá Pḥng thơ .
Room hôm nay chán quá không có ai hết.
Nàng hơi mĩm cười, thầm nghĩ ḿnh khó tính. Room mà đông quá th́ cũng
than phiền mà vắng quá th́ cũng than phiền.
Đông Oanh là một Moderator nỗi tiếng trong pḥng thơ . Nàng nỗi tiếng v́
cư xữ rất nhẹ nhàng nhưng că quyết.
Nàng handle mấy tay dê rất tài t́nh, không mất ḷng ai mà cũng không dể
ai làm phiền nàng . Lâu dần những Chatter nễ ra măt.
Thấy room vắng và im ĺm, Đông Oanh quyết định ra pḥng giỡn chút cho
vui .
Nàng cuối xuống Keyboard đánh vội mấy câu thơ buồn ...
...
Đông Oanh : Từ Khi nào biễn đă lặng phong ba
Con dă tràng ngũ ngon trên bờ cát
Sóng vỗ bờ cuốn ngày xưa đi mất
C̣n in hằn những vết tích' đời nhau .
..Đông Oanh buông tay hơi mĩm mĩm cười ngồi chờ kết quả .
Pḥng thơ bắt đầu nhốn nháo hẳn lên . Một vài câu thơ họa lại, một vài
câu đùa giỡn .
Đông Oanh ngao ngán lắc đầu nhũ thầm ... Con trai ơi là con traị. thiệt
là phát ngán ... Cho bọn bây chít luôn .
Nàng đánh thêm bốn câu nữa .
Đông Oanh: Lạ lùng thay như một giấc chiêm bao
Con thiêu thân lao ḿnh vào ngọn lữa
Tĩnh giấc rồi có c̣n chi đâu nữa
Sau lưng vừa khép lại những ngày xưa
Pḥng thơ như chợt hồi sinh lại . Có mấy chàng dường như thơ ở đâu sẳng
bắt đầu tuôn ra ào ạc .
Không khí sinh động lại .
Đông Oanh ngó đồng hồ, 3 giờ sáng .
Nàng đă hơi mệt . Vă lại hôm nay củng chẳng ai quen . Nàng đánh xuống
vỏn vẹn hai hàng:
Đông Oanh: Thui tui dzọt ... 99 .
Rồi logoff.
o0o
Nick của nàng biến mất, chẳng ai để ư tới trừ một người
CuuLong
Hắn là dân mới của pḥng thơ . Hắn lặn lội vào đây chẳng phải v́ buồn .
Củng chẳng phải v́ yêu thơ . Hắn đến để t́m ư cho lời mấy bài nhạc hắn
viết .
Tám câu thơ kia thật sự làm hắn nín thở . Nhửng gịng chữ đó như mang
hẳn riêng cúa nó một thế giới ảo ạnh
Một linh hồn .
Hắn lẩm nhẩm lại mấy câu ấy rồi buột miệng nói một ḿnh ...
-Hay quá !!!
Điều hắn không bao giờ ngờ đến là mấy câu thơ ấy như một định mệnh sẻ
trói buộc hắn và nàng trong nhứng ngày sắp tới .
Hắn lấy viết chép lại mấy câu thơ . Lạ quá, nhửng câu thơ kia như vừa
khích vào bài nhạc, không thiếu không dư một chử .
Hắn ghi vội ngày tháng trong mảnh giấy .
Hắn log off.
Hắn mang đàn ra hát một cách say sưa .
Đồng hồ chỉ 11 giờ đêm California .
Hôm đó là ngày đầu tiên họ gặp nhau .
o0o
Từ đó hắn vào pḥng thơ mổi ngày .
Hắn thật sự đi t́m nàng và t́m những lời thơ sương khói mà nàng viết .
Có khi hắn ngồi chờ nàng hàng giờ .
Có khi chờ hoài chẳng thấy nàng đâu, hắn bực tức tắt máy, rồi mang đàn
ra đánh cho đở bự bội .
Hôm nay hắn lại vào . Vừa login th́ chử @ĐôngOanh đă hiện ra phía góc
phải màng h́nh .
Nàng đang đùa giờn với mấy người trong room .
Thơ đâu chẳng thấy ǵ cả . Hắn nhủ thầm ...
- Biết đâu nàng lụm được tám câu đó ở đâu trong báo rồi đánh lên ...
Có thế lắm mà . Hắn quyết định hỏi nàng .
pvtMess Cuulong: Hị..
... chờ ...
pvtMess ĐôngOanh: ǵ đó ?
pvtMess Cuulong: Đông Oanh lam` thơ đi .
pvtMess ĐôngOanh: thui o có hứng .
Hắn im lặng thất vọng, nhưng để tỏ vẻ thân thiện, hắn đánh một nụ cười .
pvtMess Cuulong: Hôm trước Đông Oanh làm tám câu thơ hay lắm ... Mai mốt
có làm nửa cho CuuLong xem với ...Gỡi cho email này nha ... CuuLong@yahoo.com
pvtMess ĐôngOanh: DO lười e-mail lắm ... thích thơ th́ vao Hp mà coi .
Trong đó 1 đống .
pvtMess Cuulong: ok
pvtMess ĐôngOanh: www.geocities.com/Dov123 . Bye nha
pvtMess Cuulong: Bye .
Hắn logoff rồi vào web page nàng cho . Trang Web củng thường, đơn giăn .
Hắn bắt đầu đọc từng bài thơ một . Càng đọc hắn càng sững sờ . Kinh ngạc
. Rồi há hốc .
Có những bài thơ ấy xoáy ḷng người .
Càng đọc hắn càng cảm thấy thân thiết và gần gũi hơn với thơ nàng . Sự
cảm phục ấy tạo thành những t́nh cảm khó tả trong ḷng hắn .
Suốt đêm ấy hắn không ngủ được . Hắn cứ nằm suy nghĩ . Tại sao những bài
thơ sương khói như huyền thoại này có thể do một con người lạnh lùng khô
khan không t́nh căm này viết .
Hắn quyết định sẽ tim nàng .
Hắn muốn biết thật rỏ con người thật phái sau những vầng thơ ảo ảnh kia
.
Hắn nhắm mắt thiếp đi lúc nào không biết .
Hôm ấy là ngày đầu tiên họ quen nhau
Nick của hắn bắt đầu quen thuộc với mọi người trong pḥng thơ .
Hắn bắt đầu private với nàng, lúc đầu th́ ít, ... rồi nhiều hơn .
Càng ngày càng trở nên thân hơn ... rồi thân hơn nữa .
Họ bắt đầu chia sẻ cho nhau những suy nghĩ thầm kính nhất .
Có mấy lần hắn buốt miệng nói ...
PrvMess: CuuLong: Hôm qua anh nhớ em ... muốn điên luôn .
PrvMess: ĐôngOanh: thật không ?
Cả hai cùng cười .
Thời gian lại tiếp tục trôi thấm thoát đă một năm .
Một hôm nọ net bị chậm, ngồi chờ hoài hắn cáu lên ...
CuuLong: Em cho anh số phone đị Anh chán cái net này quá !
Im lặng rồi im lặng .... Măi lúc lâu sau nàng trả lời .
ĐôngOanh: Không được ... Em không cho ai phone trên Net cả .
Hắn thật sự nổi giận . Hắn type liên tục ...
CuuLong: Nên căn bản của t́nh bạn là ḷng tin ... Em tiếc với anh một số
phone sao ?
ĐôngOanh: Anh không hiểu đâu !
Dường như cơn giận không c̣n làm cho hắn suy nghĩ nữa ...
CuuLong : Nếu thật sự như vậy th́ ḿnh c̣n quen nhau làm ǵ ...
ĐôngOanh: Tùy anh .
Hắn không nói một câu nào logoff .
Ba ngay liên tiếp, hắn không vào pḥng thơ ...
Đó là lần đâu tiên họ giận nhau .
Hắn chờ nàng đả hơn 3 tiếng .
Cái cảm giác buồn hiu đến trong ḷng hắn .
Mọi người trong pḥng thơ vẩn nói cười, đùa giỡn vui vẻ .
Từng ḍng chử tiếp nối trên màng h́nh .
Từng câu thơ . Từng lời trêu nhau
Nhưng tất cả những đều ấy vô nghĩa v́ phía bên góc phải, nơi cột tên của
nhưng người trong pḥng thơ vẩn c̣n thiếu 1 người ... ĐôngOanh .
Hắn lẩn nhẩm nick của nàng rồi thầm nhủ ...
- Không biết giờ này ĐôngOanh ở đâu !!!
Hắn buồn lặng lẽ .
Ba ngày ấy đủ để hắn đo lường t́nh cảm của ḿnh .
ĐôngOanh đă trở thành một phần của cuộc đời hắn .
Hắn biết rỏ . Hắn yêu nàng . Hắn chỉ muốn chờ nàng và nói cho nàng biết
rỏ đều ấy .
C̣n tất cả những việc khác trên đời này không c̣n quan trọng nữa ...
Hắn đang miêng mang suy nghĩ th́ ánh màng h́nh loé lên .
Nàng đến tự bao giờ .
...
ĐôngOanh : ...Hi ...
Hắn chụp vội cái keboard như sợ nó biến mất .
CuuLong : .... anh nhớ em muốn điên lên luôn ... Em đă đi đâu ?
...
...
Im lặng . Không câu trả lời .
...
...
Măi một lúc sao mới thấy nàng trả lời một cách khó khăn ngập ngừng .
ĐôngOanh : ..Me too
Hắn sung sướng đến lặng người . Bao nhiêu hờn giận, trách móc tiêu tan
hết . Giá mà có nàng ở đây chắc hắn sẻ ôm hôn nàng mất !!!
Từ đó họ yêu nhau . Nhửng buổi nói chuyện kéo dài lâu hơn, sâu hơn, và
đậm hơn .
Nàng gỡi cho hắn mấy tấm ảnh . Hắn củng gỡi cho nàng mấy tấm ảnh, rồi
thơ, nhạc, và v.v.
Có lần hắn nói ...
CuuLong: Anh muốn nghe giọng nói của em .
...
...
...
Nàng im lặng một lúc .
ĐôngOanh: Không được đâu ... Có nhiều việc anh không hiểu đâu .
ĐôngOanh: Em muốn biết chắc chắn rằng anh yêu em .
Cuulong: Anh thề
ĐôngOanh: Chưa đũ
Cuulong: Vậy anh muốn em làm sao ?
ĐôngOanh: Anh sang đây thăm em đi .
Cuulong: Ngày mai
ĐôngOanh: Cuối Tuần .
...
...
...
Sáng hôm sau, hắn vào sở xin nghĩ ngày thứ Hai tới .
Hắn gọi đặt vé máy bay chuẩn bị lên đường sang New York .
Chiều thứ Sáu, hắn ra phi trường .
Phi trường Los Angeles lúc nào củng đông đúc . Hắn cứ sợ trể cả giờ .
Hắn lo cuống lên . C̣n 35 phút nữa là chuyến bay United 626 to NewYork
sẻ cất cánh .
Suốt đêm qua trên net, ĐôngOanh đă hỏi đi hỏi lại ba lần . Số chuyến bay
.
Hắn nhớ nàng quá . Chỉ c̣n 6 tiếng nữa là ĐôngOanh bằng xương bằng thịt
sẻ đứng trước mặt hắn .
Hắn rung lên . Những t́nh cảm vui mừng, lo âu trộn lẩn trong ḷng ...
Như một cậu bé 16 . Nắm tay người yêu lần đầu .
...
...
...
Nàng chờ hắn ngay tại cổng của United Way . Chiếc áo màu đỏ y hệt như
trong h́nh . Hắn bước tới cố làm ra vẻ tự nhiên . Tim hắn đập loạn xa .
Khi đến gần, hắn thấy trong mắt nàng có vẻ buồn buồn như sắp khóc . Nàng
móc trong chiếc sách tay hai cuốn sổ và hai cây bút .
Miệng nàng ú ớ .
Tay nàng viết thật nhanh lên cuốn số và đưa cho hắn xem .
- Hi anh có mệt không ?
Hắn chợt hiểu tất cả .
Hắn nh́n sâu vào đôi mắt nàng . Nước mắt đă tràn ra tự bao giờ trên vành
mi buồn thảm ấy .
Hắn nắm cuốn số và cây viết vất xuống đất . Hắn ôm choàng lấy nàng .
Vuốt nhẹ nhẹ trên mái tóc rồi nói ...
- Nín đi ... Em khờ quá ....
Từ lúc ấy họ nói với nhau bằng cây viết và cuốn sổ . Hắn quen dần với
cách ra dấu bằng tay và nhửng diển đạt t́nh cảm trên khuôn mặt nàng .
Nàng dẩn hắn đi khắp cả New York . Họ âu yếm và hạnh phúc nhau như đôi
vợ chồng .
Có một buổi chiều trong quán ăn .
Hắn vừa quay lại bàn từ nhà vệ sinh th́ thấy người waitress đang lớn
tiếng với nàng .
Nàng đang ú ớ . Hai tay ra dấu cố giải thích, mắt nàng như sắp khóc .
Hắn bước nhanh đến chen ngay vào giữa che hẳn nàng lại .
Đuổi người waitress đi hắn vẩn c̣n chưa hả giấn . Hắn liệng mớ tiền lên
bàn rồi nắm tay dẩn nàng đi thẳng . Ra khỏi quán hắng dừng lại .
Ngón tay hắn vẻ từng chử một trên ḷng bàn tay nàng ...
- Trên đời này nếu c̣n anh, sẻ không ai có thể ăn hiếp em cả .
Nàng bật khóc ... Qua làn nước mắt, hắn sừng sững như một thiên thần .
...........
Hôm chia tay, hắn ôm nàng thật chặt trong tay .
Bánh phi cơ lăn dần trên phi đạo ... New York mờ dần phía sau lưng .
o0o
Bà cô hắn phản đối dử dội .
Bà đem ḍng họ tố tiên ra kễ lễ . Nào là cha hắn nơi suối vàng sẽ không
nhắm mắt . Nào là vong hồn mẹ hắn sẽ tũi hổ .
Mấy người bạn thân nói hắn điên .
Áp lực vậy cứng quanh hắn .
Hắn xin nghĩ một tuần lễ . Suốt mấh ngày hắn lang thang ngoài phố .
Có mấy hôm hắn mang đàn một ḿnh lên tít ngọn núi . Ngồi viết nhạc suốt
ngày .
Cuối cùng hắn chợt nhỡ ra lư lẽ . T́nh yêu không phải là một đều vĩnh
cữu .
T́nh yêu vốn dĩ mong manh lắm . Con người không phải chỉ sống cho riêng
ḿnh . Học c̣ng có những áp lực ở xung quanh .
Hắn đă quyết định .
Tối hôm đó hắn vào Net gặp nàng .
Khó khăn lắm hắn mới nói được .
CuuLong: ... Chúng ḿnh cần phải xa nhau một thời gian .
...
ĐôngOanh: Tai Saỏ??
CuuLong: Anh cần thời gian để suy nghĩ về chúng ḿnh ... về tương lai .
Hắn không thấy nàng trả lời . Hắn nghe đau nhói trong ḷng .
Chiếc màn h́nh mờ dần ... mờ dần ...
o0o
ĐôngOanh nấc lên từng tiếng nghẹn ngào .
Nàng cắn chặt chiếc gối, nước mắt cứ tuôn xuống . Ngực nàng nghe đau
nhói .
Con trai quả thật là hiện thân của ác quỷ . Tất cả con trai đều lừa đảo
. Tất cả con trai đều giả dối .
Hai năm trời quen nhau h́nh như sắp bỏ nàng đi mất .
Cái gánh đời trên vai nàng nằng nặng . Bây giờ nghe nặng thêm . Nàng
muốn khụy xuống . Nàng nghe hụt hẩng quá .
Nàng cứ nằm yên với nổi đau tang dần theo nhịp kim đồng hồ rồi thiếp đi
lúc nào không rỏ .
o0o
Đoạn kết
Một tháng sau .
Chiều thứ hai hắn vừa tan sở . Công việc ngày đầu tuy có chút bở ngở
nhưng củng thoải mái .
Hắn phóng xe như vút về hướng nhà nàng .
...
Nàng mở cửa, trố mắt nh́n hắn . Không để cho nàng kịp phản ứng, hắng đả
bế xốc nàng lên đi dần ra xe .
Hắn đặc nàng gọn gàng trong băng ghế rồi rồ máy phóng xe vút đi .
Tay hắn vẻ vỏn vẹn hai chử trên đùi nàng ...
- My Place .
...
Họ đứng lặng yên trong căn pḥng trống rổng hắn mới mướn .
Bao nhiêu nổi nhớ thương của một tháng trời xa nhau dâng trong ḷng hắn
. Hắn t́m quanh pḥng .
Không có một cây bút . Không có một tờ giấy .
Hắn kéo bàn tay nàng . Hắn muốn vẻ tất cả yêu thương lên ấy .
- Trên đời này nếu c̣n Anh, ... sẽ không có ai có thể ăn hiếp em cả ...
Anh muốn ...
Nàng chận tay hắn lại rồi ngước cổ kề sát mặt hắn .
Một nụ hôn nồng nàn .
Rồi một nụ hôn nữa .
Môi nàng kề sát vành tai hắn nóng bỏng .
Nàng nói th́ thào, câu nói duy nhất sau hai năm quen nhau ...
- Đừng nói nữa, ĐôngOanh hiểu anh mà .
(Music : Misty - Tuyet Loan ) |