Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

 

Thú Nhồi Bông Không Biết Nói

Ngày quen Nhẫn, Liên sắm thêm chén, bát, thêm ly uống nước và thêm cả nồi cơm điện để thỉnh thoảng nấu cơm ăn cho có vẻ gia đ́nh. Thỉnh thoảng Nhẫn ghé qua, bữa cơm đôi khi chỉ là rau, mắm, nhưng đó là những bữa cơm ngon miệng đối với Liên.
Mẹ bảo: “Tại sao có nhà con không về mà ở? Con với cái”. Liên lắc đầu: “Con thích thế”. Thích th́ buổi tối tan việc, thay v́ vội về nhà, có thể rong chơi một ṿng phố, vào một quán cà phê nhạc nào đó được thiết kế nằm ngay góc phố ngồi ngắm người qua lại. Tối, thích th́ vào một quán bar nào đó, bắt tréo chân ngắm nh́n người ta chưng diện, nhảy nhót. Tối, lang thang trong phố khuya, nghe những chiếc lá vàng cong ḿnh ĺa kiếp.

Liên đâu cần lo toan cơm áo nữa, cũng chẳng có ǵ gọi là khổ đau. Ôi, Liên có một thời trẻ trung và trái tim ngập tràn mơ ước. Liên ghét mỗi bữa cơm phải đủ đông mặt, tối phải tắt đèn ngủ đúng giờ, không được đi chơi khuya. Thế là ra thuê nhà ở riêng, là tự do.

Nhẫn cũng là con người tự lập. Sau khi tốt nghiệp khóa biên kịch của trường sân khấu điện ảnh, anh đă kiếm ngay được một suất học bổng sang Úc. Tốt nghiệp xong, anh ở lại làm việc, tính ra cả 7 năm trời mới trở lại Việt Nam.

Lúc đầu hai người gặp nhau đều “coi trời bằng vung”. Chương tŕnh “Đêm không mùa” là một chương tŕnh ca nhạc do Nhẫn làm đạo diễn ngay khi mới về nước, c̣n Liên th́ được giao nhiệm vụ thiết kế sân khấu theo yêu cầu của Nhẫn.

Mái tóc hớt cao lởm chởm, nh́n Nhẫn thật khó ưa, giống như mấy anh chàng con nhà giàu học đua đ̣i ăn chơi. Nhẫn lại luôn che đôi mắt ḿnh bằng một cặp kính đen, như trong đôi mắt ấy có điều ǵ bất an.

C̣n chuyện “làm nổi”, đi làm việc bằng chiếc “cối 81” cũ x́ x́, loại xe mà người ta đă thanh lư từ lâu. Nhẫn cười khi mọi người nh́n phương tiện đi lại của ḿnh: “Đi xe như thế này khỏi mất công gởi xe, để đâu kẻ trộm cũng không thèm lấy”.

Ngày đầu tiên gặp nhau, Nhẫn hỏi: “Cô ra trường mấy tháng rồi? Học chắc không khá đâu nhỉ? Nh́n cách ăn mặc là biết tính cách. Con gái học thiết kế mà ăn mặc giống như bà nhà quê”.

Hôm đó Liên mặc “nhà quê” thật. Chẳng là Liên vừa mới thi nữ công gia chánh bên Công đoàn. Đi thi nữ công gia gia chánh chẳng lẽ lại ăn mặc đẹp giống như đi hội. Thi xong, vẫn c̣n mặc bộ quần áo luộm thuộm, sếp gọi: “Em qua trao đổi với đạo diễn Nhẫn chương tŕnh của ḿnh nghe em. Đi ngay nhé...”. Vậy là leo lên xe, đi.

Ờ, mà Nhẫn là ai? Nhẫn cũng chỉ là một tên con trai trong hàng hà sa số con trai có dăm chút chữ trong bụng, được ra nước ngoài trở về, cứ tưởng ḿnh là cái rốn của nhân loại - đó là ư nghĩ trong đầu của Liên khi bị Nhẫn chê là nhà quê: “Quê à? Quê rồi có sao không?”.

Khi đó, Liên không chút cảm t́nh với Nhẫn chút nào. Mẹ nói: “Cái trán dô, cái đôi môi mím, cái chân đi thật nhanh, cái miệng như trả chữ lại trong miệng người ta như thế th́ không ế chồng cũng chẳng thằng nào ở được với cô dăm ngày”. Liên ôm mẹ: “Thật hả mẹ?”.

Rồi thỉnh thoảng mẹ tạt sang pḥng của Liên, dọn dẹp đồ đạc, lắc đầu: “Thời thế thay đổi nhiều rồi, con gái chưa chồng mà ra ở riêng. Không khéo lụy thằng nào vác cái bụng về nhà là hết thuốc chữa. Khôn ba năm dại một giờ đó con gái ạ”.

Liên cười với mẹ: “Hông dám đâu mẹ ơi, con gái mẹ mà”. Mẹ ngạc nhiên khi thấy trong pḥng đầy các con thú nhồi bông. “Bộ con định mở cửa hàng bán thú nhồi bông à? Hay là bị đuổi việc rồi nên chuyển nghề?”.

Những con thú nhồi bông như “gom của tất cả cửa hàng bán thú nhồi bông lại” là của Nhẫn đem tới. Nào là những chú gấu xinh xinh màu đỏ, màu trắng, màu vàng. Rồi con chó lớn, chó nhỏ, con cọp, con khỉ... Những con thú nhồi bông đầy trong pḥng, chen trên giường và trên cả ghế...

Nhẫn đem những con thú nhồi bông để đầy trong pḥng của Liên, rất từ từ. Nhẫn dí dỏm: “Ở ngay Công viên Tự Do, người ta bày bán mấy con thú nhồi bông giống như bán quần áo sale, mua đem tới đổi lấy mấy bữa ăn chung, em nhé”. Liên cười như vẫn cười: “Vô tư đi”.

Ừ, Nhẫn cứ vô tư mua mấy con thú nhồi bông ở Công viên Tự Do hay ở bất cứ nơi nào trên phố đem tới đây. Thú nhồi bông không phải là hoa hồng cho nên không phải là lời tỏ t́nh. Ừ, Nhẫn nói: “Ngủ một ḿnh, ôm mấy con thú vào ḷng ngon giấc lắm đó”.

Đêm, về nhà sau một cuộc rong chơi, bật đèn lên là thú nhồi bông bao quanh, cũng vui. Có khi ngồi vào máy làm việc tới khuya, mưa tỉ tê vỗ về trên mặt kính cửa sổ, ôm con thú nhồi bông vào ḷng.

Liên trả lời mẹ: “Mấy con thú nhồi bông bị lỗi, người ta bán rẻ, anh Nhẫn mua về cho con đó mà”. Mẹ hỏi đột ngột: “Nó là bạn trai con à?”. Mẹ hỏi vô t́nh nhưng Liên đỏ mặt: “Yêu ǵ đâu”. Mẹ lắc đầu: “Con trai thời buổi này chẳng đứa nào chịu khó tặng một lần mấy chục con thú nhồi bông, nếu nó không có cảm t́nh”. Rồi mẹ đi. Chỉ c̣n lại trong pḥng những con thú nhồi bông và sự chênh vênh...

Trong t́nh yêu, khi chia tay nhau người ta thường bỏ hết những vật gọi là kỷ niệm. Đôi khi là một chiếc ṿng đeo tay, một chiếc đồng hồ hoặc là một chiếc khăn choàng bé nhỏ, một tấm ảnh chụp chung. Bởi đơn giản là trong lồng ngực người ta là trái tim bé nhỏ. Về phương diện y học th́ trái tim chỉ có nhiệm vụ chuyển máu đi và về để duy tŕ sự sống. Nhưng trong lănh vực t́nh yêu, khi ḷng nhớ là sự co thắt đến kỳ lạ của những cơ tim ấy, khiến ḷng mênh mang buồn.

Nhẫn chưa một lần tỏ t́nh với Liên. Chưa một lần nào hai người ôm nhau chứ nói chi là một nụ hôn gởi ḷng này qua ḷng kia. Không có ǵ cả. Ngày đầu tiên khi Nhẫn gọi Liên là cô gái nhà quê đă xa hun hút. Rồi thành thân nhau, thành một cặp ăn ư với nhau trong các chương tŕnh sân khấu.

Vẫn nụ cười sảng khoái khi hoàn tất một chương tŕnh: “Ḿnh đi làm một cốc bia tươi đi, cho vơi cái mệt mỏi”. Vậy là leo lên yên sau của chiếc xe cối cũ x́ của Nhẫn để t́m quán nào đó. Lúc đầu uống một ngụm, rồi vơi nửa ly, thói quen đi cùng Nhẫn khiến Liên có thể uống cả nửa lít bia. Nhẫn vỗ tay: “Giỏi, ḿnh thích lấy một bà vợ biết uống bia để dắt đi nhậu khi buồn”.

Thỉnh thoảng vào giờ ăn, Nhẫn lại ghé qua: “Đói quá, nấu ǵ cho ăn đi”. Liên bỏ thói quen thích sống một ḿnh, Liên chợt khám phá ra là nấu ăn và ăn chung với một người đàn ông th́ cảm thấy ngon miệng hơn. Có Nhẫn ăn cùng, Liên cảm thấy vui.

Và cũng chỉ vậy thôi cuộc sống. Chẳng có thêm bớt ǵ đâu trong t́nh yêu, mà cuộc t́nh nào chẳng giống cuộc t́nh nào. Mỗi con thú nhồi bông Nhẫn đem tới đều là một niềm vui cho Liên.

Ngày xưa, Liên mơ mẹ mua cho ḿnh một con thú nhồi bông có bộ lông trắng mượt. Nhưng đợi măi vẫn không có con thú mơ ước v́ khi đó gia đ́nh c̣n gặp khó khăn. Nhẫn đă đem những con thú nhồi bông tới, và bây giờ anh biến mất không dấu vết.

Liên vẫn nấu cơm, vẫn đợi tiếng gơ cửa: “Mới mua một con thú nhồi bông nữa nè. Thích không?”. Nhẫn chưa ngỏ lời t́nh, anh chỉ để lại những con thú nhồi bông rồi đi Úc. Ở đó có điều ǵ vương vấn cùng anh, làm sao Liên biết.

Nhưng trùng xa quá, trùng xa quá. Ít ra th́ khi ĺa xa, anh cũng cho Liên cùng tiễn đưa. Những con thú nhồi bông vẫn ở trên bàn, vẫn ở trên giường. Những con thú nhồi bông đâu biết nói.

Liên đem những con thú nhồi bông đến trại trẻ mồ côi trao tặng. Trả nhà, Liên trở lại nhà cha mẹ. Cửa mở, mẹ nh́n Liên, nói: “Thất t́nh phải không?”.

(Trich tu Internet)

--------------------------------------
Anh Đừng Lỗi Hẹn-truyện Ngắn
 Tác giả:Vũ Đức Nghĩa

Chiều hôm ấy, có một cháu gái chừng mười bốn tuổi đến gơ cửa pḥng tôi. Cháu đưa cho tôi chiếc phong thư, dán kỹ, hồ c̣n ướt, ngoài không đề tên người gửi và người nhận. Nhưng cháu gái cũng bo: "Cô Hằng nhờ cháu đưa đến chú". Nói rồi cháu chào tôi, vội vă ra về.

Tôi mở phong b́. Lá thư Hằng gửi cho tôi vỏn vẹn có một ḍng:

"Em hơi khó ở; rất cần đến anh".

Lúc ấy, tôi không kịp nghĩ rằng, tôi là ai, và đang ở trong một hoàn cnh thế nào, nếu tôi lui, tới với Hằng sao tránh khỏi tiếng đời dị nghị; tôi chỉ biết một đIều: chắc là Hằng có việc ǵ hệ trọng, đang cần sự giúp đỡ của bạn bè. Chổ quen biết, Hằng lại đang đon độc, có chuyện ǵ... sau này biết thanh minh ra sao. Thế là tôi dẫn xe ra cổng...

Khi tôi đến, cô bé đưa thư lúc năy tế nhị xin phép ra về. Hằng cám on, mắt cô sáng lên một niềm vui nho nhỏ.

Nh́n Hằng, tôi hiểu ngay là cô vừa trải qua một cơn bệnh nặng: chiếc khăn ướt đẫm đắp trên trán; đầu giường, một ly nước chanh, một lọ thuốc đIều hoà nhịp tim, và bát cháo vẫn c̣n nguyên, nguội ngắt.

TôI mạo muội cầm tay Hằng xem mạch. Nhịp đập nhanh nhưng da thịt cô mát rượi, chắc là cơn sốt đă đi quạ Và khi ngước nh́n lên, tôi đă bắt gặp một đôi mắt thật khác thường.

- Em bị cảm sốt. C̣n thêm cáI bệnh suy tim - Hằng khẽ mỉm cười - nụ cười làm cho nước mắt ứa ra.

Từ lúc tôi đến, Hằng vẫn nằm, rơ ràng là cô không muốn ngồi dậy và cũng chẳng làm bộ cần ngồi dậy; cô đang bệnh - đấy là lư do chính đáng. Tôi c̣n hiểu rằng: Hằng tin tôi, phó thác số phận cho tôi, ít nhất là trong lúc này. Thú thật, dù nhân danh ai, trước một sinh linh vừa mỏng manh, yếu đuối lại vừa tṛn trịa... sinh linh ấy đă phát ra tín hiệu "màu xanh" - một tín hiệu không thể không gieo vào ḷng gă đàn ông đơn độc như tôi một chút khát khao. Tôi muốn nâng đầu Hằng dậy, ấp vào ngực ḿnh, vỗ về an ủi như một người cha, như một người anh và h́nh như, có cả t́nh cảm của một người chồng.

Nhưng, khoảng cách giữa tôi và Hằng đă bị ngăn cách, bởi một bức màn rất mỏng manh mà đầy gai sắc - sắc đến nỗi, nếu đưa tay ra, cả tay và tim tôi đều ứa máu. Tôi hỏi thật ḷng:

- Chị có cần điện cho anh ấy về..

Bỗng nhiên cả thân Hằng co rúm lại. Cô đưa cả hai tay để lên ngực, hàm răng cắn chặt lấy vành môi tím ngắt, và lịm đi trong một cơn đau đớn khôn cùng. Khi cơn đau dịu xuống, Hằng nói khẽ:

- Anh hứa với em là đừng bao giờ nhắc đến anh ấy nữa!

Tôi gật đầu và xin lỗi Hằng. Vậy mà lâu nay tôi vẫn cứ tưởng cô vẫn c̣n tiếc nuối. Tôi hỏi thăm t́nh trạng sức khỏe hiện tại của Hằng, triệu chứng mấy ngày gần đây... tại sao cô không đi bệnh viện... Hằng trả lời cho có lệ, cô cứ nh́n tôi bằng cái nh́n rất lạ - cái nh́n ấy làm tôi vừa lo lắng lại vừa bối rối. Tôi mơ hồ cảm thấy rằng, lúc này mọi sự an ủi, hỏi han đều trở nên nhạt nhẽo và lố bịch. Nhưng, nếu cứ ngồi yên, c̣n đáng sợ hơn. Mỗi phút trôi qua, tôi lại thấy có điều ǵ không ổn. Trong căn pḥng chỉ có hai người, im lặng, người ta nghe rơ cả hơi thở của nhau.

Tôi xem mạch cho Hằng một lần nữa và cảm thấy yên tâm.

- Tốt rồi, chị nằm nghỉ, tôi về...

- Tối nay anh đến nhé?

Bất ngờ, đến nỗi trong mấy giây tôi cứ đứng ngây như ngỗng. trong trường hợp này, dù có liều lĩnh tới đâu, tôi cũng không thể trả lời ngay là sẽ đến hay t́m lời thoái thác. Nhưng khi nh́n gương mặt Hằng, tôi chợt nhớ đến một cô gái sắp chết đuối ở dưới cầu Hoàng Diệu, được người ta vớt lên hồi tháng trước: sợ hăi làm cho da mặt cô tái mét, đôi mắt trẻ thơ của cô cứ mở to, gần như không dám khép, c̣n đôi tay th́ bấu chặt lấy người vừa cứu nạn - cô sợ người ấy bỏ đi. "Không, tôi không có quyền bỏ mặt Hằng lúc này". ư nghĩ ấy cho tôi sự thanh thản và ḷng can đảm.

- Chị nằm nghỉ, tôi sẽ quay trở lại.

Gương mặt xanh xao của Hằng bừng sáng lên một niềm hạnh phúc. Tôi thấy trong đôi mắt cô có cả ḷng biết ơn và hy vọng.

Trong đời, tôi đă từng làm được một vài công việc có thể gọi là có ích, nhưng chưa bao giờ tôi có được giây phút sung sướng như lúc ấy: tôi là một nhân vật quan trọng, thực sự cần thiết cho một người, và người ấy là một phụ nữ, đang đợi chờ sự có mặt của tôi.

Ra tới cổng, tôi đă định "thôi, về làm ǵ cho mệt, sà vào quán, uống một cốc cà phê rồi quay lại với Hằng". Nhưng đi được một quăng tôi lại nghĩ "việc ǵ mà phải vội, ḿnh cứ về nhà, ăn một chút, uống một chút, tắm rửa sạch sẽ, nghỉ ngơi cho tỉnh táo, rồi hăy đến... ".


Tôi đă làm đúng như sắp lịch. Chỉ đến khi nằm lên đi-văng, vắt tay lên trán tôi mới thấy hơi lưỡng lự: sự thăm viếng của tôi - đúng hơn là một cuộc hẹn ḥ - có cái ǵ đấy thầm lén và vụng trộm. Tại sao phải thế và việc ǵ phải thế? Dù tôi có tự trấn an, rằng: tôi chỉ đến thăm Hằng với tư cách bạn bè, th́ tại sao tôi lại phải đến vào ban đêm, nhà chỉ có một người, người ấy là đàn bà con gái, và điều kiêng kị: người ấy - hai năm trước đây c̣n là vợ của bạn tôi.

Hằng nhỏ hơn tôi sáu tuổi, nhưng chồng Hằng lại lớn hơn tôi bốn tuổi, mỗi lần đến chơi, tôi thường gọi họ bằng anh, bằng chị - chị Hằng. Họ đă li dị hơn hai năm naỵ Khi ra toà, Hằng được ở lại căn nhà cũ - tài sản phân chia theo luật định.

C̣n tôi?

Tôi là một gă đàn ông vừa bước qua cái tuổi bốn mươi, tôi đă từng có vợ nhưng chúng tôi đă lặng lẽ chia tay vài tháng sau ngày cưới - chúng tôi không t́m thấy ở nhau, cái mà ḿnh hy vọng. Tôi sự một cuộc hôn nhân tương tự, và đến nay tôi vẫn sống độc thân. Điều làm tôi lưỡng lự lúc này, khi chuẩn bị đến thăm Hằng, chính là v́: tôi và chồng Hằng trước đây cùng ở một công ty, chúng tôi khá thân nhau. Hiện nay anh được đề bạt lên làm tổng giám đốc công ty, nhưng chúng tôi vẫn thường liên hệ với nhau mỗi tuần vài lần bằng điện thoại. Mới cách đây ba hôm, chúng tôi c̣n ngồi chung một bàn, trong một bữa tiệc than mật tại nhà hàng An Lạc. ANh ấy không một lần nhắc đến Hằng, nhưng có lúc anh lại nh́n tôi như ḍ hỏi điều ǵ?...

Một lần, một người bạn đă vui vẻ nửa đùa nửa thật:

- Cổng nhà chàng đă thấp thoáng bóng hồng?

Tôi hiểu ư anh bạn, chỉ biết cười trừ.

Anh lại bảo:

- Hăy coi chừng.

Tôi cam đoan với anh là sẽ không có chuyện ảnh hưởng tới "hoà b́nh thế giới". Anh cười, nhếch một bên mép, rồi đưa hẳn một ngón tay, chỏ vào ngực tôi nói nhỏ: "Đừng quá tự tin, cái thứ dây tơ hồng nhỏ như sợi chỉ, rất mềm, rất gịn, dễ đứt, dễ găy... Nhưng một khi nó đă buộc vào ai th́ đừng mong cựa quậy. Nhiều đôi trai gái tưởng không thể sống với nhau thêm một ngày nào nữa, họ căi nhau như cơm bữa, thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, ghét nhau, thậm chí c̣n thù nhau... vậy mà gỡ ra không được!".

Lần khác anh lại thân t́nh nói thẳng: " Có lẽ cậu nên dứt khoát đi là vừa. Thứ nhất - người như cậu ngắm đâu chẳng được vợ. Thứ nh́ - cậu với thầy hai lại là chỗ bạn bè. Lỡ có chuyện ǵ, mang tiếng. Mà thói đời, cậu nên biết... ".

Chính lúc ấy.. thằng bé con anh khóc thét lên. Anh quay sang, đă không dỗ mà c̣n lắc đầu, cười: "Cậu thấy không - con búp bê, tôi mua cho nó hồi năm ngoái, chơi đă chán chê, bẹp dúm bẹp dó vứt vào xó nhà! Vậy mà ai đụng tới hét toáng lên ngay... ".

Anh lại lắc đầu:"Người lớn ḿnh nhiều khi cũng thế, cắt rồi, "phăng" rồi, ra toà rồi, nhưng vẫn không muốn cho ai cưu mang, ôm ấp người mà ḿnh đă chia tay... ! Cặp ấy không hy vọng là sẽ hàn gắn lại. Nghe nói ông Hai nhà ta cặp với một cô rất trẻ, nhưng hắn vẫn tích cực thu lượm tin tức về cô vợ cũ. Vậy đấy. Thói đời... ".

Tôi cứ loanh quanh, lẩn quẫn măi với những lời khuyên, những thói đời, bạn bè, quen biết, như một mớ ḅng bong không có đường ra. Đồng hồ, lúc ấy - hoá ra - là một sinh linh có nghĩa. Nó kêu lên một hồi chuông, và tôi giật ḿnh đứng dậy. Nhưng rồi.. tôi lại băn khoăn "tôi có đủ lư do để đến nhà một người đàn bà đơn chiếc vào mười một giờ khuya? Người ấy hai năm trước đây c̣n là vợ của bạn tôi!".

Tôi chém tay vào không khí, dứt khoát "tốt nhất là không đến. Sáng mai nói cho Hằng thông cảm".


Nhưng... tôi vẫn không sao yên ḷng; tôi bồn chồn, nôn nóng... thấy rơ một người bạn gái đang nằm trơ trọi một ḿnh trong cơn bệnh hoạn, đôi mắt đăm đăm nh́n qua cánh cửa, rồi cũng chính người ấy, mắt ngời lên niềm hạnh phúc, biết ơn và hy vọng khi tôi hứa và khi tôi đến. Giờ này, Hằng đă ngủ hay là vẫn thức?

Tôi mở cửa bước ra sân... trăng rất sáng, nhưng đồng hồ đă chỉ một giờ khuya. Tôi th́ thầm hỏi trăng - trăng hững hờ; tôi lồng lộn như một con hổ bị nhốt trong sở thú, đi tới đi lui, căm giận bóng đêm, căm giận thời gian trôi lâu đến thế; sao không sáng nhanh lên để tôi đến với Hằng giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng.. cái chính là tôi hận thói đời - cái thói khắt khe, ích kỷ của người đời - bức tường vô h́nh và mỏng manh đây gai sắc, có thể làm cho da thịt và trái tim ứa máu, có thể dập tắt cả niềm hy vọng.

Măi cho đến 5 giờ... vừng đông hửng sáng. Con chim hoa. mi bị nhốt trong lồng ở nhà bên cạnh đă hót lên lảnh lót, tôi mới tự hỏi ḷng: suốt đêm qua mi không ngủ được - đơn giản chỉ là v́ trách nhiệm đối với bạn bè, t́nh thương đối với một người trong cơ bệnh hoạn hay là v́ (... )?

Tôi bàng hoàng và thú nhận với ḷng ḿnh: chính tôi cũng đang có một nhu cầu - nhu cầu có Hằng bên cạnh. H́nh như tôi dẵ yêu Hằng, không phải mới chiều hôm qua, hôm kia mà đă từ lâu lắm! Nếu điều ấy đă được sắp đặt và thuộc về số phận th́ tại sao tôi lại cứ phải lẩn tránh, liệu tôi có thể lẩn tránh được không? Thật đáng tiếc. Lẽ ra, tôi phải đến với Hằng từ hôm qua, 8 giờ, 9 giờ, hay 12 giờ khuya - bất cứ giờ nào. Dù sao, lúc này cũng chưa phải là đă muộn. Chắc Hằng sẽ tha thứ cho tôi... !

Quả là chưa muộn, Hằng vẫn đợi tôi.

Cửa nhà khép hờ, tôi đẩy nhẹ bước vào. H́nh như cô đang ngủ. Hằng mặc chiếc áo dài màu hoàng yến, quần xoa trắng. Bóng đèn 75 wát soi rơ trên gương mặt vừa được trang điểm một làn phấn mỏng, phớt hồng. Tôi thật là một người hạnh phúc. Rơ ràng, Hằng làm đẹp là để dành cho tôi và để đón tôi. Tôi rón rén đi lại nơi Hằng nằm, cúi xuống khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn. hai hàng mi khép hờ rồi động đậy, rồi từ từ mở ra một chút. Tôi giật ḿnh, hoảng sợ: đôi mắt vô hồn, không c̣n sự sống. Khi định thần, tôi ôm choàng lấy em. Toàn thân Hằng lạnh ngắt. Suưt nữa th́ tôi la lên, kêu trời... nguyền rửa sự bất công của đấng cao xanh. Nhưng cô bé nhà bên dẵ chạy sang, cô vừa đưa tay dụi mắt vừa vui vè nói:

- Tối hôm qua cô Hằng thức đến 12 giờ đợi chú. Cô ấy đau nhiều, nhưng hễ có tiếng chó sủa ngoài cổng là cô ấy hết ngaỵ Cô bảo:" Chắc là chú Hưng dăng đến". Gần 1 giờ cô ấy nhờ cháu t́m giùm hộp kem trang điểm và mảnh giấy - chắc là cô ấy làm thơ; Thơ cô Hằng hay lắm, cô ấy đă làm được cả một tập thơ... ".

Bấy giờ tôi mới để ư, dưới chiếc gối nơi Hằng nằm có một phong thư dán kỹ - thư đề gửi tên tôi, cây bút bi rơi ra bên cạnh.

Đau buồn, ân hận, làm cho ḷng tôi tê dại. Tôi chỉ c̣n biết ôm chặt lấy em, truyền cho em hơi ấm và cầu xin em tha thứ cho tôi. Lúc ấy, cháu gái đă hiểu chuyện ǵ đă xảy ra, nó vật vă, giăy giụa như chính mẹ cháu vừa đột ngột qua đời.

° ° °

Tiết thanh minh năm nay cũng là lần thứ ba tôi đi tảo mộ cho Hằng. Cỏ đă lên xanh và tôi cũng bước vào tuổi bốn lăm - cái tuổi thường có những lo lắng bâng quơ, dễ buồn, dễ tủi. Tôi cũng chợt nhận ra: cô độc thật là khủng khiếp. Đôi lúc tôi đă nghĩ đến chuyện phải t́m một người bạn gái để nương tựa nhau lúc tuổi già. Nhưng, cứ vào những lúc ấy, tôi lại lấy lá thư của Hằng ra đọc. Tôi đọc thư này không biết là lần thứ mấy mươi, đến thuộc ḷng từng câu từng chữ. Và, mỗi lần như vậy, tôi lại nhủ ḷng "Thôi, hăy khoan", và tôi nấn ná một thời gian nữa.

"Anh yêu !

Em đă thức suốt đêm để đợi anh - đợi anh trong nỗi khắc khoải và đau đớn. Hồi hộp giày ṿ em, c̣n đâu đớn hành hạ em.8 giờ, 9 giờ, 10 giờ rồi 12 giờ! Em vẫn c̣n hy vọng. Em cho anh bao nhiêu là giả thiết: chắc nhà có khách nên anh chưa đi được; có thể anh lỡ uống rượu say; xe hư hỏng... Nhưng đoạn đường từ đấy sang đây đi bộ cũng chỉ 20 phút. Lẽ nào?!

Cuối cùng th́ em t́m ra lời giải đáp: "Chắc là anh sợ người đời dị nghị". Đến lúc này em mới chịu thừa nhận rằng: anh không đến! Buồn quá. Nhưng, cũng chính lúc này em vô cùng tỉnh táo. Tạo hóa thật nhân từ. Người ban cho ta những phút tỉnh táo hiếm hoi khi cận kề cái chết để ta được sống thật với ḿnh, để ăn năn, sám hối và để yêu thương cho trọn vẹn. Chỉ tiếc là trước đó người đă bắt em phải chấp nhận một thử thách quá đớn đau, khắc nghiệt: Người đă gán ghép em với một con người mà em không yêu rồi lại đưa một con người đến cho em yêu thương kính trọng (em yêu một người mà cứ phải ăn, ở với một người). Cũng lạ: hai người đàn ông khác hẳn nhau mà lại là bạn của nhau. Nhiều lúc em nghĩ, có thể đấy là luật bù trừ. Nhưng em vẫn ước ao - Ước ao sự giàu có của anh mà chồng em không có. Trong khi vật chất, tiền của, anh ta thừa mứa. Anh ấy chỉ biết hưởng thụ mà chẳng biết nâng niu và yêu thương bất cứ thứ ǵ; tẻ nhạt và tàn nhẫn; anh ấy kiếm tiền dễ quá (?). Những đồng tiền mà mỗi khi em cầm lại cảm thấy lo âu. Có lẽ bệnh tim của em phát sinh từ đấy. Em đă trút bỏ được những lo âu triền miên và em được tự dọ Nhưng tự do cũng chưa cho em hạnh phúc. Bởi v́, em c̣n một nỗi khát khao, và nỗi khát khao cũng thật éo le: chỉ v́ một lư do đơn giản, đó là: Người em yêu, đă từng là bạn của người vừa bước chân ra khỏi trái tim em. Bức rào cản ấy rất mong manh, nhưng trong một chừng mực nào đó về quan niệm, anh khó mà vượt qua - dù là anh - sau cuộc bể dâu em đă chọn: con người vị tha, nhân ái. Em cảm nhận, ở bên anh sẽ hạnh phúc nhường nào.

Em c̣n biết, trong truyền thuyết và trong lịch sử, đă từng có những người đàn ông v́ tự ái, v́ danh dự (?), họ thà để tuột khỏi tay người ḿnh yêu dấu để bảo toàn t́nh bạn. Trong những trường hợp ấy, đàn bà chúng em thường được đặt lên bàn để làm vật hy sinh!

Anh quư yêu, anh có tin rằng có một thứ bệnh nan y mà chỉ cần chữa bằng t́nh yêu của con người; và cũng chính t́nh yêu đă từng là độc dược giết chết con người nhanh hơn cả bệnh nan y.

Hàng mấy tiếng đồng hồ em phải đấu tranh quyết liệt, để giằng co không cho tim ngừng đập, và cũng mấy lần nó đă co thắt lại, từ chối không nhận máu từ tĩnh mạch chảy về. Nhưng cứ nghĩ là anh đang đến (v́ thi thoảng lại có tiếng chó sủa dậy lên ngoài ngơ, rồi lại một cơn gió làm cho đám lá khô xào xạc). Thế là đau đớn dịu đi.

Măi đến khi đồng hồ chỉ 12 giờ th́ em hiểu rằng: "Anh không đến!". Bỗng nhiên em hoàn toàn tỉnh táo như chưa bao giờ đau ốm - linh cảm báo cho em biết: đây là ân huệ cuối cùng của tạo hoá, và em đă cầm bút viết những ḍng tâm sự cùng anh.

Vừa có một con dơi hoặc một cái ǵ đại loại là như vậy, lướt qua cửa sổ! Có lẽ sắp đến giờ em phải "đi" rồi!

Cho em xin một lời nhắn nhủ: ...nếu có những người phụ nữ chờ đợi anh - như em đă từng chờ đợi - th́ anh đừng lỡ hẹn nhé... anh yêu....!

 

--------------------------------------

Anh ôm em một lần được không?

Anh và cô là bạn cùng lớp đại học. Anh yêu cô bốn năm cũng như một ngày, nhưng cô không yêu anh, v́ anh không phải là chàng bạch mă hoàng tử trong giấc mơ của cô.

Tốt nghiệp xong, cô nhận công tác ở một thành phố phía nam. Anh cũng tự nguyện vứt bỏ hết tất cả những ǵ đang có ở đây để theo cô. Nhưng cô không v́ vậy mà thay đổi cái nh́n đối với anh, hơn nữa c̣n tỏ vẻ không hài ḷng mỗi khi anh xuất hiện. Cô có bạn trai, trong một lần anh đến t́m cô, cô nói : "anh đừng đến đây nữa, em có bạn trai rồi !".

Cô nh́n thấy trong mắt anh sự thất vọng, cô muốn anh đừng hy vọng nữa, anh trầm ngâm một hồi rồi hỏi " Em yêu anh ấy ?". Cô không trả lời, nhưng có thể nh́n thấy niềm hạnh phúc từ trong mắt cô. Lúc anh quay lưng ra đi anh nói " Có thể cho anh ôm em một lần được không?". Cô kiên quyết lắc đầu. Từ đó anh thực sự không đến t́m cô nữa, cô cũng dần dần quên anh đi.

Bỗng nhiên có một ngày anh t́m đến cô nói : "đi uống cafe được không, anh ngày mai phải đi Mỹ rồi!". Cô đồng ư v́ nghĩ rằng anh sắp phải đi xa. Một ly cafe uống măi không xong, chuông điện thoại của cô reo, là điện của bạn trai cô, cô cười cười xin lỗi nói : "Em phải đi rồi" Anh cũng cười nói "Vậy để tôi tiễn em". Cô vừa mới mở cửa anh đă kéo cô đứng lại, nói dứt khoát " Có thể cho anh ôm em một lần được không?".

Cô muốn cự tuyệt, nhưng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Anh đi tới trước mặt nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô ngửi thấy hơi thở của anh, lập tức dây thần kinh toàn thân đều căng ra. Anh bắt đầu vuốt nhẹ lưng cô, từ gáy chầm chậm men theo cột sống , không nặng không nhẹ, một ngón tay di xuống dưới. Lửa giận trong ḷng cô bốc lên, cô nghĩ " Chỉ cần anh ta nhích thêm một phân nữa thôi th́ sẽ dùng chân đá anh ta" . Nhưng anh đến đó th́ ngừng lại, nhẹ nhàng buông cô ra nói : " Anh yên tâm rồi"

Cô sững sờ một hồi, lập tức hiểu ra điều anh muốn nói, cổ họng ngẹn lại,trước mắt cô là một trường sương khói. Năm thứ 3 đại học, trong một chuyến đi chơi cô bị tai nạn giao thông, xương cột sống bị sai khớp, vẫn âm ỷ đau cho đến lúc tốt nghiệp. Cô đến giờ vẫn nghĩ rằng anh không hay biết chuyện đó.

Ngày thứ hai, anh bay đi Mỹ. Cô đứng trên sân thượng nh́n chiếc máy bay bay qua, trước mắt là cái ǵ đó mơ hồ ...

(Trich tu Internet)

Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hăy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
--------***--------