|
Học từ quá khứ, sống với
hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert
Einstein) |
|
Xin Lỗi Và Cám Ơn Dừng đèn đỏ...."Ùynh" một chiếc xe phía sau đâm vào đít xe
nó. Quay lại, người đàn ông giương mắt lên nhìn nó như cái sự đâm ấy là tất
lẽ dĩ ngẫu phải xảy ra vậy. Một cảm giác khó chịu dậy lên trong lòng nó.
Câu chuyện 1: Trên con ngưa sắt hắn lơ đểnh nhìn mọi vật xung quanh và
không chú ý đến mọi diễn biến trên đường, bỗng một chiếc xe lấn lên hướng
ngược chiều và quẹt vào hắn, quay lại vẫn với lời nói "Xin lỗi" và từ từ
đạp tiếp, bỗng :"Ê hồi nãy mày nói gì đó mậy?", hắn vẫn bình thảnvà trả
lời :"Hồi nãy em nói là xin lỗi", tên đi xe gắn máy xịu mặt xuống:" Vậy mà
tao tưởng mày chữi tao"
Câu chuyện 2: Trên chiếc xe hắn chạy tà tà vì không có gì vội vã hết, bỗng một chiếc xe do một cô gái điều khiển quay đầu lại đột ngột, rầm, với bộ mặt đanh đá cô gái liền thốt ra những lời nói mà đáng lẽ ra không nên có nhục mạ hắn, hăn kềm lại lắm mới không xuống cho cô gái một vài bạt tai (đời hắn ghét nhất là ai xúc phạm đến ba mẹ hắn), cảm giác thất vọng vì trên đời lại có những người như vậy. Dầu sao thì hắn vẫn là hắn.................. Sau khi ăn đám giổ về, hắn được chủ nhà dúi vào tay một bọc bánh trái, tà tà chạy xe về mà trong lòng vẫn nghĩ giải quyết làm sao với những thứ này đây( hắn ko thích ăn gì ngoài ba bữa ăn chính), về gần tới nhà chợt nghĩ tới chị quét đường hằng ngày vẫn quét sạch con đường quanh nhà hắn, thế là lại chạy vòng vòng tìm cho ra chị ấy, khi thấy hắn dừng xe lại và hỏi: "Chị quét hết tất cả con đường luôn hả, có vất vả ko?", chị mĩm cười nói:"Quét tất cả các con đường cho sạch đẹp thì có gì mà mệt", líu ríu hắn đưa ra cái bịch và nói:" Tặng chị để chị ăn cho khỏe nè", chị hỏi:"Mới đi ăn giổ về hả? Cho chị cám ơn nghe" Hắn mĩm cười và nói:" Cám ơn chị đã quét sạch con đường, trong đó có cả con đường nhà em" Sau đó hắn chia tay và lòng cảm thấy vui vì đã nói ra được 2 từ:"Cám ơn".
Khi tôi còn đang học trong SG, lúc ấy còn chưa phải đội mũ bảo hiểm như
bây giờ. Một lần đang phóng vèo vèo trên đường....."Vù", cái mũ đang đôi
bị gió thổi ngược ra phía sau. Đang định quay xe lại nhặt thì một người
đàn ông đang đèo con gái nhặt chiếc mũ, phóng xe lên và đưa trả cho
tôi."Cháu cám ơn ạ", tôi nói. Hai bố con mỉm cười và đi tiếp. Tôi đi phía
sau họ. Được khoảng 30m, mũ của đứa con gái người đàn ông đã giúp tôi cũng
bị gió cuốn tung rơi xuống đất, họ dừng xe lại, ngay lúc đó 1 người đàn
ông khác cũng nhặt chiếc mũ giúp họ và phóng xe lên trả giống như họ đã
làm với tôi vậy. Tôi đi ngang qua và nghe loáng thoáng tiếng hai bố con
đang "Cám ơn" nguời đàn ông nọ. Tôi cười, trong 1 khoảnh khắc ngắn ngủi,
một câu chuyện thật thú vị đã xảy ra, đơn giản, nhưng thấm đượm tình người
và tôi đã thấy được cái mà nhà Phật thường dạy đó là "Luật Nhân Quả"......
Biết nói Cám Ơn sẽ có thể bạn sẽ nhận lại 1 lời Cám Ơn.
Được cám ơn! Chuyện 1: 12h.Nó đến bến xe buýt.Phía xa tuyến xe buýt mà nó đợi đang
đến gần."Rồi cũng đến lượt ta"nó cười thầm.Bên kia đường một bà già cứ ngập
ngừng mãi ko dám qua đường khi dòng người cứ tấp nập trôi.Nó bước sang,"để
cháu giúp bà",chìa bàn tay gầy guộc bà già nắm lấy tay nó.Sang đến bên kia
đường,bà già cứ cảm ơn nó mãi,nó cười và trong lòng thấy vui vui dù nó biết
nó đã mất điểm danh và tiết đầu.
Bàn tay có ngón ngắn ngón dài. Trong xã hội có người này
người kia. Cố gắng sống tốt thì rồi cả Xã hội sẽ tốt lên |
|
-------------------------------------- |
|
Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo |
|
|
|
Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận
của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi
người ? Hãy chuyển e.mail về
vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều ! |