Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

 

VÀI KỶ NIỆM VỚI NHẠC SỸ NGUYỄN ÁNH 9

 Và mối t́nh không phai.......

Không giống Trịnh Công Sơn, t́nh khúc của Nguyễn Ánh 9 dường như chỉ gắn với h́nh ảnh một người con gái đi qua đời ông và để lại vết thương ḷng không phai dấu. Những t́nh khúc buồn bất hủ như Không, Buồn ơi chào mi, Kỷ niệm... là những hoài niệm, khắc khoải và day dứt của ông về một thời đă xa.

Những tên tuổi của âm nhạc Sài G̣n trước năm 1975, sống trong kư ức của công chúng ngày hôm nay ngoài Trịnh Công Sơn chỉ c̣n Phạm Duy, Ngô Vũ Thuỵ Miên, Vũ Thành An và Nguyễn Ánh 9… Đó là người nghệ sĩ dành cả đời ḿnh để đắm đuối, tụng ca t́nh yêu, dù trong niềm hân hoan hay nỗi đau đớn tột cùng. Nguyễn Ánh 9 nổi tiếng với những t́nh khúc buồn, ông c̣n là danh cầm có thể đẩy các giọng ca thăng hoa. Khánh Ly, Thái Thanh, Thanh Thúy..., ở thời đỉnh cao đă luôn tin tưởng cậy nhờ ngón đàn của ông d́u dắt cho tiếng hát của ḿnh.

Chỉ nghe các tác phẩm cũng có thể thấy Nguyễn Ánh 9 là một người luỵ t́nh, mang phẩm chất lăng mạn đặc biệt. Tâm hồn người nghệ sĩ này như những dây tơ mỏng, có thể rung lên v́ bất cứ "cú chạm" nào của số phận. Mà số phận thường đặt ông vào những nỗi đau, bởi vậy nhạc của Nguyễn Ánh 9 như được dành riêng cho những mất mát, tan vỡ và chia xa.

Ngoài đời, nhạc sĩ là một người đàn ông nhỏ nhắn và hiền lành. Ông lúc nào cũng rụt rè và vụng về. Chỉ khi ngồi vào đàn, lướt tay trên những phím đen trắng, gương mặt mệt mỏi của ông mới thoắt rạng rỡ, tự do và vồ vập hơn bất cứ lúc nào. Dường như chỉ trong tiếng đàn, nhạc sĩ mới t́m thấy tự tin và nguồn sống mănh liệt cho ḿnh.

Hỏi Nguyễn Ánh 9 về âm nhạc, ông trầm ngâm rất lâu rồi mới nói, như thể điều giản dị ấy xưa nay ông không hề nghĩ đến: "Tôi không coi âm nhạc là nghiệp, tôi chỉ tưởng rằng nó là cuộc sống của ḿnh. Rời xa nó, tôi thấy ḿnh đau yếu và khó thở…".

18 tuổi, nhạc sĩ gặp mối t́nh đầu. Hai người t́nh thơ trẻ bị cuốn vào niềm đam mê choáng váng và mănh liệt. Nhưng dường như là số phận, những mối t́nh quá đẹp, thường khó vẹn toàn. Gia đ́nh cô gái không đồng ư cho con ḿnh yêu anh nhạc sĩ nghèo, sống lang bạt kỳ hồ. Ngăn không được ḷng đôi trẻ, cha mẹ cô dùng kế ly gián, gây nghi ngờ hờn giận cho hai người, rồi đưa cô gái sang Pháp sống, ḥng ngăn cản mối t́nh "rồ dại" với chàng nhạc sĩ.

Trong tâm trạng tan nát, bẽ bàng v́ lầm tưởng bị người t́nh phụ rẫy, Nguyễn Ánh 9 viết bài Không. Ca từ "Không, tôi không c̣n, tôi không c̣n yêu em nữa" như từ chối, như cố quên… Nhưng đằng sau những oán trách là t́nh yêu không nguôi dịu, là vết thương được gợi nhắc từ những kư ức ngọt ngào.

Ca khúc Không đă đưa Elvis Phương "lên sao" ở thập kỷ 70, sau đó nổi tiếng đến mức công chúng gọi Nguyễn Ánh 9 là ông Không. Và rồi cuộc sống vẫn trôi, bất chấp mọi nỗi đau. Nguyễn Ánh 9 t́m thấy b́nh yên ở người phụ nữ khác.

Năm 1965, nhạc sĩ lập gia đ́nh và tin tưởng những dông băo của mối t́nh đầu sẽ ngủ yên. Chăm chút, trách nhiệm hết mực với vợ con, nhưng ông không giấu ḷng ḿnh: "Vợ tôi là một người phụ nữ dịu hiền nhân hậu, có lẽ chẳng người phụ nữ nào đủ vị tha và hy sinh cho chồng ḿnh như cô ấy. Tôi mắc nợ trọn kiếp với người bạn đời, bởi t́nh yêu đă vĩnh viễn câm lặng, trái tim tôi không c̣n cảm giác sau h́nh ảnh của mối t́nh đầu".

Năm 1974, ông gặp lại người t́nh xưa khi cô về Sài G̣n, cô vẫn một ḿnh, vẫn yêu ông và chẳng oán trách ǵ. Đă lỡ làng, có xót xa th́ cũng đành sống cho hết bi kịch một kiếp người. Họ lại xa nhau, lần này là măi măi, để vùi chôn những dấu yêu xưa cũ vào đáy ḷng ḿnh, nhức buốt, cho tới hơi thở cuối cùng.

T́nh đầu là mật ngọt, là rượu say, là trọn vẹn nồng nàn, đắng nghét. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đă viết tất cả các t́nh khúc trong đời ḿnh từ dư âm ấy. Giờ đây, đă gần ở tuổi "cổ lai hy", nhạc sĩ vẫn c̣n choáng váng: "Vết bỏng của t́nh đầu vĩnh viễn không nguôi dịu. Đôi khi tôi cứ nghĩ đó là nỗi đau trời cho. Nếu thành vợ chồng chắc ǵ t́nh yêu sống măi. V́ không có nhau trọn vẹn nên cô ấy măi trẻ trung, nhẹ nhàng và thanh cao, lúc nào cũng là thiếu nữ đôi mươi trong tâm hồn tôi. Kư ức về cô ấy là điểm tựa để tôi nương vào, giữ ǵn những ǵ trong lành nhất cho âm nhạc và đời sống của ḿnh".

Người vợ hiền của nhạc sĩ quả là đáng trân trọng bởi sự nhẫn nại, bao dung và t́nh yêu quá lớn bà dành cho ông. Gần 40 năm kết tóc xe tơ, bà chưa từng dằn vặt chồng, luôn câm lặng chịu đựng, và chỉ nén khóc khi c̣n một ḿnh ngồi nghe lại những bản t́nh ca ông viết cho người phụ nữ kia. Trong bi kịch này, bà mới thực sự là người bị tổn thương. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 coi vợ như là ân nhân của đời ḿnh, ông nói: "Càng về già, càng thương bà ấy hơn. Tôi "gác kiếm" c̣n v́ muốn có thời gian chăm sóc và bù đắp cho vợ. Tôi coi việc ấy là hệ trọng với những năm c̣n lại của đời ḿnh".

V́ thế, ông chẳng lỡ đi đâu xa sợ bà một ḿnh sẽ buồn, làm một việc nhỏ ông cũng tâm niệm dành thành quả và niềm vui ấy cho vợ. Ở tuổi xế chiều, ông đă thấy quư giá v́ được sống trọn đời bên một người phụ nữ, chẳng v́ lửa nồng t́nh yêu mà v́ hơi ấm bền bỉ, yên lặng và thiêng liêng của nghĩa nhân duyên. Thứ t́nh không ồn ào ấy đă cưu mang những lỗi lầm ông vung văi suốt thời trai trẻ.

(Theo TGĐA)



 


Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hăy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
--------***--------