Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

 

TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG

Đọc thơ Tôn Nữ Hỷ Khương

Từ xưa đến nay có muôn ngàn câu thơ lưu luyến qua bao thế hệ. Nhưng có những câu thơ mà cứ đọc lên ai cũng cảm thấy lòng mình rung động, xao xuyến, êm ái, nhẹ nhàng, nghe rồi nhớ mãi không quên, vì thơ đã đi thẳng, đi sâu vào lòng người. Đó là trường hợp của thơ Tôn Nữ Hỷ Khương.

Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương đã nói lên được bằng vần điệu những tâm tư thầm kín của mọi người, cũng đã cho thấy rõ con người của tác giả, là luôn coi trọng chữ Tâm:

“Sống trên đời gắng giữ trọn chữ Tâm
và nhất niệm báo ân – đừng báo oán.”


Và cả đời đã sống vì tình, một thứ Tình Người rộng rãi bao la:

“Trước sau chỉ một chút tình,
Thiết tha, trân trọng để dành cho nhau.”


Khi vui luôn có nhau trong tình tri kỷ. Lúc buồn cũng có nhau trong tình tương ái tương thân, nói với nhau những lời yêu thương dịu ngọt, cho nhau những nụ cười, những niềm vui, những ngọt bùi, để khi theo quy luật tự nhiên, luật vô thường, mọi vật đều có thể mất đi, thì “chỉ có Tình Thương để lại đời!”.

Trong thi phẩm của Tôn Nữ Hỷ Khương tôi tin rằng những bài thơ này sẽ lưu lại trong lòng mọi người nay và cả mai sau.


GSTS Trần Văn Khê

Tôn Nữ Hỷ Khương sinh năm 1937 tại Vỹ Dạ (Huế)- bà là con của nhà thơ nổi tiếng ưng Bình Thúc Giạ Thị - một nhà viết tuồng nổi tiếng đã viết những câu hò mà nhiều người đã lầm tưởng là từ dân gian như " Chiều chiều trên bến Vân Lâu - Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm..."

Bà cũng có rất nhiều tập thơ được nhiều người biết đến và yêu mến. Chỉ có điều phần đông độc giả của bà là những người thuộc thế hệ lớn tuổi hay cùng làm trong ngành nghệ thuật, có liên quan đến nghệ thuật như Giáo sư Trần Văn Khê hay GS Hoàng Chương. Thế hệ trẻ không biết đến thơ bà nhiều, có lẽ bởi thơ bà chứa đựng những tâm tư và trải nghiệm với cuộc sống nhiều, dù thơ bà rất giản dị, dễ đi vào lòng người .

Cũng vậy, bài thơ " Còn gặp nhau thì hãy cứ vui" - giản dị, như một lời chân tình, nghe có chút gì âm hưởng của triết lý đạo Phật. Trong cuộc đời, có hiềm khích, có ghen tị, có giận hờn và cả những tổn thương... nhưng đừng để lòng mình chất chứa, thả trôi lòng mình để nhìn thấy những điều tốt lành nơi người khác. Cuộc sống cần có một tấm lòng rộng mở và bao dung. ..

Đã bao giờ trên con đường mình đi, bất chợt gặp lại một người từng làm mình tổn thương, tưởng chừng sẽ không bao giờ còn gặp lại - Đã bao giờ vô tình phải đối mặt lại với người mà từng giận đến mức thề sẽ không bao giờ nhìn mặt - thì hãy để lòng mình lắng lại, bình yên... rồi hãy "cứ vui, cứ chào, cứ chơi và cứ thương ...". Bước qua được giận dữ, sẽ thấy mình "an nhiên tự tại, lòng thanh thản".

Nhớ Kinh Phật cũng có nói "Quên oán nhớ ơn sâu, đó là phép mầu của con người biết sống" và bài thơ giản dị "Còn gặp nhau thì hãy cứ vui" cũng chứa đựng ít nhiều âm hưởng câu nói ấy .

Trích .....
 


Còn gặp nhau...

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương,
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời,
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao,
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau.

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi
An nhiên tự tại - lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.

Vui cùng nhau

Nhìn đóa hồng tươi vừa chớm nụ
Ngắm trăng treo lơ lửng ven đồi,
Say vần thơ đượm tình tri kỷ
Cùng lắng chờ nghe khúc nhạc vui.

Buồn có nhau

Chung bước lần theo đường lối cũ...
Vật vờ hồi tưởng bến sông xưa...
Bên nhau ngẫm nghĩ đời dâu bể
Cùng chịu đất trời cảnh gió mưa.

Nói với nhau

Chẳng oán hờn ai - chớ trách ai,
Hãy đi cho hết quãng đường đời.
Tâm không vướng bận lời phi thị
Chuyện thế gian đùa, nỏ lắng tai.

Hãy cho nhau

Một cơn gió nhẹ thoảng qua
Dễ đưa ta đến lìa xa cõi đời
Để kết thúc một kiếp người
Mong manh như giọt sương rơi đầu cành!

Thế mà cứ mãi quẩn quanh,
Ghét ghen, sân hận, tranh dành, hơn thua.
Đang là bạn, hóa ra thù,
Đang thân thiết, bỗng thờ ơ lạnh lùng.

Cùng trong cõi tạm sống chung
Chơi vơi bể khổ - mênh mông đất trời

Hãy cho nhau những nụ cười,
Hãy cho nhau trọn tình người - niềm vui
Hãy cho nhau vị ngọt bùi,
hãy cho nhau vạn ngàn lời yêu thương,
Tròn câu hiếu đạo, cương thường.

Bên nhau

... Cuộc đời dẫu có bể dâu
Bên nhau ta hãy quên sầu - cùng vui.
Đem tinh hoa hiến dâng đời,
Lấy tình chân thật gửi người tri âm.
Dốc lòng giữ mối từ tâm,
Chữ thương yêu vẫn âm thầm trao nhau...

Phù sinh

Vẫn biết cuộc đời là mộng ảo
Phù sinh một kiếp thoáng qua mau,
Tóc xanh đang độ thời thơ ấu
Thoảng chốc thì ra đã bạc đầu...

Nợ tình

Tình yêu ai tính thiệt hơn
Mà đem phân tách cho hờn - cho cay!
Nợ tình nào có ai vay
Khi đem trang trải biết ngày nào cho xong.

Chỉ vị tình

Đời vốn phù du mặc kệ đời
Ta theo ngày tháng cứ vui chơi,
Thơ là thuốc bổ ngâm không chán (1)
Rượu có mùi hương cứ rót mời. (2)

Cơm rau đạm bạc được mùi thanh
Ta đến cùng nhau chỉ vị tình.
Tri kỷ, tri âm đời mấy kẻ,
Câu hò tiếng hát mộng thêm xinh.

Trước sau chỉ một chút tình,
Thiết tha, trân trọng để dành cho nhau.

Hoa nghệ thuật

Như cơn mơ - gió thu về xao xác
Giữa nắng vàng thu mừng gặp người xa,
Giữa đất trời yêu dấu của quê nhà,
Giữa non nước sơn hà chung một dải.
Hoa Nghệ Thuật vẫn muôn đời tồn tại
Chữ "tri âm" có phải từ đây
Thụy Khuê ơi! tên đẹp mãi tháng ngày.

Tiễn Đưa

Có nén, lòng càng thấy quặn đau
Cố vui, tâm bỗng chợt dâng sầu!
Cố quên, thêm gợi niềm thương nhớ
Cố níu, thời gian cứ bước mau...

Lẽ vô thường

Biến thiên là lẽ vô thường,
Cuộc đời như giấc mộng trường đó thôi!
Quên buồn, đổi lấy niềm vui
Cho non sông ấm nụ cười tao nhân.

Đêm trăng trên sông Hương

Đêm thu lại gặp trăng tròn,
Làm tăng vẻ đẹp nước non Hương Bình.
Chiếc thuyền dọc gập ghềnh lướt sóng,
Chị lái đò dưới bóng trăng thâu.
Tiếng hò trước bến Văn Lâu:
"Ai thương, ai cảm, ai sầu, ai trông"
Thuyền ngư phủ giữa dòng vắng lạnh,
Các vì sao óng ánh in sâu
Nước sông trong vắt một màu,
Rì rào tiếng dế khóm lau bên bờ...

Nhặt lá vàng rơi

Trông mãi mùa thu chưa thấy đến
Để ta tìm nhặt lá vàng rơi...
Ấp yêu với cả tình thương mến:
Sắp xếp thành tên của một người...

Người ấy bây giờ ở tận đâu?
Nghĩ gì khi quạnh vắng đêm thâu?
Mơ gì khi nhạc lòng lên tiếng?
Nhớ tiếc gì khi nắng đổi màu?

Thu về

Hơi thu lại thoảng về đây,
Cảnh trời thu nhuộm cỏ cây úa tàn.
Trăng thu lạnh ánh vàng man mác,
Gió thu reo xao xác bờ lau,
Tiếng thu dâng khúc nhạc sầu,
Tình thu chan chứa một màu nhớ thương!

Trên dòng nước sông Hương lờ lững,
In bóng mây hờ hững trôi xuôi...
Nước mây ước hẹn những lời
Rằng: "mây với nước suốt đời vấn vương".

Tình mây nước yêu đương đằm thắm,
Cô lái đò lặng ngắm nước mây...

Trời chiều khuất bóng non tây
Xa xa tiếng nhạn lạc bầy kêu sương...
Thu về bao nỗi nhớ thương!


Mưa đêm thu

Mưa ơi rả rích suốt đêm trường,
Xui khách buồn thu dạ cảm thương!
U ám mây giăng mờ bóng nguyệt,
Mịt mù sương tỏa khuất dòng Hương.
Gió reo vi vút sầu man mác,
Sóng vỗ lao xao luống đoạn trường,
Ôm mảnh tình thu lòng héo hắt,
Gợi niềm luyến nhớ cảnh sông Tương!

Gió mưa xứ Huế

Gió rít từng cơn
Mưa sa từng trận
Như nỗi oán hờn
Như lời trách giận.

Gió tự ngàn phương
Thổi về khắp nẻo...
Mưa suốt đêm trường
Lòng ai lạnh lẽo...

Con thuyền không lái
Lướt sóng gập ghềnh
Dòng sông tê tái
Trời nước mông mênh...

Huế buồn lắm!
Ở đây mưa gió tơi bời,
Hỡi người tri kỷ xa vời thấu chăng?

Bóng trăng xưa

Lác đác nên sông mấy khóm dừa,
U hoài như chạnh nhớ trăng xưa!
Dòng Hương lai láng, sầu ly biệt,
Ánh nguyệt mơ màng, bóng nhặt thưa.
Tai lái con đò tuy đổi khác,
Cây đa bến cũ vẫn còn lưa.
Kìa trăng, nọ nước, bao niềm cảm...
Cảm bấy nhiêu tình, dạ ngẩn ngơ!

Hãy sống vị tha - đừng vị kỷ

Con đọc thơ cha thọ bảy mươi
Vần thơ tự thuật để lưu đời:
"Thuở ra sân khấu không làm rộn,
Khi hạ vai tuồng ít hổ ngươi" (1).

Mới hôm nào con khoanh tay đọc,
Cha lắng nghe, thích thú mỉm cười.
Thoáng chốc bóng câu qua cửa sổ,
Tuổi con chừng sắp đến bảy mươi!

Đời người nhanh quá! Ôi nhanh quá!
Ngày tháng vèo trôi... cách lướt song...
"Hãy sống vị tha - đừng vị kỷ" (2)
Lời cha khắc ghi đậm bên lòng.

Bến đời - nhiều đục, ít trong (3)
Mong sao giữ được ấm nồng trước sau.
Niềm Tin Yêu vẫn thấm sâu,
Cho Tình Thương mãi ngát màu thời gian.

Thư cho anh

Anh ơi!
Quê hương ta khói lửa ngập trời
Nay thêm lụt bão tơi bời
Màn trời chiếu đất bao người khổ đau.
Nước cuốn trôi mau
Gió về tới tấp
Chung sức nhau chôn lấp của lẫn người.
Khắp một dải miền Trung yêu mến
Thảy tiêu điều, tan nát, tả tơi!

Anh ơi!
Nơi xa xôi anh có thấu
Những cảnh đau lòng đang nung nấu quê hương.
Cuộc tang thương biến đổi thật khôn lường,
Từ chữ có tới chữ không trong chớp mắt:
Do hiểm họa tai ương trời xếp đặt,
Do lòng người tráo chác đổi thay.
Bao nhiêu đắng cay
Bao nhiêu tủi nhục
Đám dân quê vẫn chịu đựng âm thầm...
Bao nỗi khổ tâm
Bao điểu bỉ ổi
Khiến cho người trí thức phải hờn căm!

Anh ơi!
Non nước trời Nam mấy ngàn năm lịch sử
Trên bước đường sinh tử sẽ về đâu?
Nam Quan đến mũi Cà Mau
Bao giờ nối lại nhịp cầu yêu thương?
Thương là thương...
Thương lắm anh ơi!


Đông Giáp Thìn
(tháng 11/1964

Lẩn thẩn


Chẳng biết rằng mình nghĩ đến ai?
Lòng buồn vơ vẩn nhớ thương ai?
Năm canh gối mộng nằm nghe ngóng
Xao xác bên ngoài gió gọi ai?...

Nắng lạc phương nào?


Một chiều xuân êm êm,
Nắng dịu xuyên qua rèm
Ánh sắc vàng rực rỡ
Sưởi ấm cõi lòng em.

Em mơ thấy cuộc đời
Đẹp như cánh hồng tươi
Em dệt tình lý tưởng
Xây đắp mộng ngày mai.

Bỗng dưng trời trở gió
Nắng vội biến sau rèm
Phút đầu còn lấp ló
Rồi chợt chết im lìm!

Em ngẩn ngơ tìm nắng
Nhưng nắng khuất nơi nao?
Chỉ thấy chiều hoang vắng
Và nghe gió lao xao…

Buồn trông cảnh nhà thương
Lá úa rơi ngập đường
Hiu hiu làn gió thoảng
Em ngỡ thu vừa sang.

Một mối sầu man mác
Len lỏi chiếm hồn em
Như hơi thu bát ngát
Gieo giá lạnh vào tim!

Bâng khuâng em luyến tiếc
Màu nắng chói tưng bừng
Giữa bầu trời xanh biếc
Dào dạt khúc tình xuân…

Nắng lạc phương nào ơi hỡi nắng?
Về đây sưởi ấm lại lòng ta!

Đồng điệu
 
Dầu xa xôi cách trở
Khi đá biết tuổi vàng
Hoa cảm thông cùng nở
Chung trên một phím đàn
Thì không phân biệt già hay trẻ,
Không vị người hèn với kẻ sang.
 
Mến nhau qua giọng hát
Nhớ nhau qua không gian…
Cảm nhau qua tiếng nhạc
Tìm nhau qua thời gian…
Dặt dìu cung điệu yêu thương ấy,
Chung một đường tơ trỗi nhịp nhàng.
 
Trông nhau qua màu sắc
Hẹn nhau qua giấc mơ
Tin nhau qua ánh mắt
Gặp nhau qua vần thơ…
Nước, mây, trăng, gió, tình lai láng,
Đồng điệu ai ơi, hãy đợi chờ…

Ta vẫn bên nhau

Thân ái gởi chị Trần Thị Linh Chi
Tác giả "Xứ Huế - Xứ Thương"

Linh Chi ơi!
Huế mình có nước sông Hương
Có trăng núi Ngự có đường Hàng Me
Có sen hồ Tịnh mùa hè
Có ngày nước lụt đóng bè chèo chơi.
Tràng Tiền sáu nhịp sáng ngời
Thiên Thai, Vọng Cảnh núi đồi nên thơ
Kể sao cho xiết bây giờ
Nhớ thương, thao thức, vật vờ năm canh.

Ta chừ xa Huế đã đành,
Nỗi niềm tâm sự vẫn dành cho nhau.
Cuộc đời dầu có bể dâu,
Bên nhau ta cố quên sầu - cùng vui.
Đem tinh hoa hiến dâng đời,
Lấy tình chân thật gửi người tri âm.
Dốc lòng giữ mối từ tâm,
Chữ thương yêu vẫn âm thầm trao nhau.
Tuyết sương nay đã điểm màu,
Biết nhau từ thuở mái đầu còn xanh.

Linh Chi ơi!
Chiều nay vọng chốn Hương Bình,
Mơ màng thấy bóng chúng mình rong chơi.
Dù cho non nước xa vời,
Sông Hương núi Ngự muôn đời nhớ thương!


Miền Nam - vào Xuân Mậu Dần
Năm 1988




 


Trang trước--21--22--23--24--25--26--27--28--29--30--31--32--33--34--35--36--37--38--39--40--Tiep theo

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hãy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
----------------------------------------------------------------------------------
Đặc biệt cảm ơn chị L.T.Khiết đã tặng bản nhạc A SAD MOTIVE - SONG OF LAND - TEARDROP WALTZ do nhạc sĩ YIRUMA viết cho phim SPRING WALTZ OST mà bạn đang nghe. Bạn có thể Refresh trang web để thay đổi bản nhạc nền.
--------***--------