Ca khúc: TRỞ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ
Sáng tác: Hoàng Hiệp
Một ngày nắng hanh hao vàng, vội vã rời xa thành phố,
tôi chạy về theo tiếng gọi của miền ký ức, nơi có những triền đê thoải
xanh lộng gió, có con sông quê miệt mài chảy trôi theo tháng năm với
những ký ức êm đềm. Những ưu tư khắc khoải giờ đây bỏ lại trong lòng
thành phố...
Để rồi lại một lần được đứng trước con sông yêu dấu, lại một lần được đi
thuyền sang bên kia sông, thảnh thơi thả mái tóc tung bay giữa con sông
quê và những gương mặt tưởng xa lạ mà lại quá đỗi thân quen, quyến luyến.
 |
|
Sông quê yêu dấu
đón tôi về mỗi lần lòng xao xác....
Nguồn: mnits.net |
Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà
Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già
Sông vẫn in màu mây
Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu
Sông vẫn như thuở ấy
Vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ
Câu hát thiết tha ngân lên mà ngỡ như tiếng tình yêu quê hương nơi sâu
thẳm trái tim đang thổn thức vỗ bờ. Dù có thể là đã muộn. Có thể sông đã
dỗi hờn tôi lắm. Nhưng tôi đã trở về. Bên bến bờ yêu thương vẫn thường
ru ngủ tôi trong ký ức tuổi thơ hạnh phúc.
Sông quê tôi không mang màu trắng tinh khiết của những đám mây, không in
bóng màu trời như trong câu hát, mà chỉ đậm màu đỏ nặng của những phù sa
quanh năm bồi đắp màu mỡ bên bờ.
Tuổi thơ tôi là những ngày nước lên, ngập ướt cả lên tận thềm nhà. Người
lớn thì lo lắng đắp đê, chuẩn bị gạo sao cho gia đình không bị đói trong
những ngày nước sông lên, còn trẻ con chúng tôi thì thích chí đùa nhau
chân trần lội nước chẳng chút âu lo.
Tôi còn nhớ rằng hồi đó, quê tôi trồng nhiều mía lắm. Cứ đến mùa thu
hoạch mía, làng tôi lại rộn rạo hẳn lên. Trẻ con chúng tôi vẫn thường
ngồi lên những đống mía mới chặt, rước mía ăn mỏi miệng mà vẫn toe toét
nghịch đùa. Đêm đến, chúng tôi không chịu đi ngủ sớm, vẫn chong chong
thức xem bố mẹ nấu mật, để rồi háo hức tranh nhau ăn thử mẻ mật mới nấu
xong vẫn còn nóng bỏng...
Rồi đến những ngày đi kiếm củi, hai chị em tôi lại cắp chiếc rổ to đùng
lang thang đi nhặt bã mía người ta rước ra ăn rồi vứt lại trên đường,
mang về nhà phơi, mệt nhưng lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn như thể lúc
đó với chúng tôi, đó đơn giản chỉ là một trò chơi đồ hàng.
 |
|
Nguồn:
thugian.com.vn |
Tuổi thơ chúng tôi đã trôi qua bên dòng sông quê hiền hoà, chứng kiến
những tháng ngày khó khăn, thiếu thốn nhưng luôn được bao bọc, chở che
bởi sự ấm áp của tình yêu.
Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát
Con sông tôi đã hát
Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà
Năm tháng đi qua. Tôi giờ đây không còn là cô bé con nhút nhát, sợ hãi
không dám tập bơi trên sông trong vòng tay giang rộng vỗ về của bố. Tôi
giờ đây là tôi của thành phố với những lo toan quay cuồng trong vòng
quay của cuộc sống...
Để rồi một lúc thu mình trong góc riêng, trái tim chợt thổn thức trong
tiếng gọi êm đềm của một tuổi thơ biết sẽ chẳng bao giờ trở lại. Để rồi
hôm nay tôi lại về đây, bên dòng sông quê hương, lắng nghe những ủi an
vỗ về của sóng, của gió, của những miên man trìu mến tựa hồ như đôi bàn
tay ấm nóng áp vào má quá đỗi dịu dàng.
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng phải trải qua những buồn vui,
sóng gió đẩy đưa. Có nhớ, có quên. Nhưng không hiểu sao, tuổi thơ vẫn
luôn là ký ức khó phai nhất, như dấu ấn khắc sâu trong tâm khảm mỗi trái
tim.
Bởi chăng đó là những ký ức đầu tiên của cuộc đời mỗi con người? Hay đó
luôn là miền bình an nhất, trong trẻo nhất để ta tìm về mỗi khi cần nơi
chốn yên lành không mộng mị để ngơi nghỉ, thảnh thơi?
Sông quê hương vẫn nằm đó, lắng nghe tiếng đổi thay của mỗi tuổi thơ,
dịu dàng và thân thuộc. Mỗi khi chiều về, lòng sông lóng lánh những tia
nắng cuối cùng ôm ấp tiếng cười khúc khích trẻ thơ nô đùa trên sóng nước,
vang vang theo gió lộng.
Bỗng nhiên, thèm quá một cánh diều chao liệng giữa không trung. Một cánh
diều no căng gió, cánh diều mang những ước mơ trẻ thơ chạy dài trên
triền đê, khẽ khàng làm duyên với những ngọn gió vi vu lượn quanh trong
cuộc hành trình xa tít tắp.
Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu?
Ðể mình tôi nhớ nhung bây giờ
Sông vẫn như chờ đợi đến một ngày những giấc mơ sẽ lại bay về, quây
quần ấm áp. Như những câu thơ mặn mà của nhà thơ Tế Hanh:
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
Câu hát vẫn tiếp tục vang vang trong trái tim bé nhỏ. Một cảm giác hạnh
phúc và bình yên bất tận len lỏi trong tôi. Sau cùng tất cả, tôi lại
được đứng nơi đây ngắm nhìn con sông, ngắm nhìn làng quê đã từng ấp ủ
những giấc mơ trẻ thơ tôi.
Để rồi nhận ra, luôn hiện hữu hình ảnh một dòng sông trong mát, diệu kỳ,
qua bao tháng năm vẫn chảy trôi đến miệt mài, bất tận trong mỗi trái tim…