Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)




Trang trước
--41--42--43--44--45--46--47--48--49--50--51--52--53--54--55--56--57--58--59--60--Tiếp theo

------------------------------------------

Tôi đọc bài viết này từ blog cô gái tên Ngọc Nhi, 19 tuổi. Kẻ không quê nhà như tôi lại thổn thức lần nữa vì cách viết đơn sơ nhưng mang đầy đủ dấu ấn của thế hệ, thời đại cô đang sống. Chân thành cảm động và chưa từng có ai mô tả nỗi nhớ quê nhà... như một con nghiện. Cái “nghiện” từng mảnh đất, sân vườn, sông nước, ngôi trường chưa xa của một cô gái trẻ rời quê nhà lên thành thị học. Chất Nam bộ trong văn phong giản dị mà mãnh liệt. Và trên tất cả, nó cực kỳ trong trẻo. Một “con nghiện” đủ làm ta rùng mình vì xúc động.

Đỗ Trung Quân

Cần sa quê

Em từ từ nhận ra mình giống y chang con nghiện, lên cơn càng ngày càng dồn dập, mỗi lúc một nặng thêm. Cai nghiện không? Hay kệ, cứ để vậy đi rồi tới đâu hay tới đó? Thiệt khó xử dã man…

Biết em ghiền gì hôn? Ghiền cái cảm giác hối hả soạn đồ, vội vàng để cái blast “Hường hôi”, hồi hộp ngồi chờ xe trung chuyển. Đừng gấp, đó mới là vài bước chuẩn bị để đi tới cái sự thoả-mãn-chánh-thức mà thôi.

Em sẽ đi xe đêm, rồi em sẽ đòi ngồi gần cửa sổ. Xe chạy ra khỏi thành phố... bắt đầu rồi!

Em thèm được chìm nghỉm trong cái mùi của quốc lộ 1A, mùi ngộ lắm, làm như có cả mùi của đất của trời, mùi của cỏ cây ếch nhái, có đoạn còn nghe cả mùi cá chết tôm ươn nữa, mùi coi vậy mà nồng nàn mê hoặc.

Em gọi đó là mùi quê.

Trời, tác dụng của nó còn ghê hơn thuốc xổ nha. Nhớ cái lần “đầu tiên” được về quê sau mấy năm chôn chân trên Sài Gòn, đang ngồi trên xe tự nhiên mùi-quê xộc vào mũi, rồi tự nhiên em xổ ra hết tất cả những bon chen mệt nhoài, những ngổn ngang và cả những yêu thương thành thị, vậy mà cái khoảng trống vô cùng đó hình như vẫn không đủ cho “kỷ niệm xưa” tràn về (haha, sến bà thím!)…

Biết “kỷ niệm” là gì hôn? Là một loại chất RẤT LỎNG, thường ít màu hoặc có màu trắng đen, không mùi, không vị và có sức tấn công mãnh liệt, một khi nó đã trào ra khỏi nồi-ký-ức rồi thì không gì cản nổi, ào ạt tới mức nghẹt thở luôn! (lần đó em xúc động quá, nghẹn cứng ngắc một cục, ngay đây nè…).

Cái cảm giác đó, kỳ cục mà sao thân thương quá đỗi…

Má cứ la em hoài. Về gì, dưới đó còn cái gì đâu mà về? Trời, má hỏi gì khó quá, em có về-vì-cái-gì đâu. Trả lời sao được khi lần trước về, quê không hề thay đổi, chỗ nào không sửa chữa thì bây giờ cũ tệ, chỗ nào mới xây thì cũng chìm nghỉm vào cái buồn buồn của quê. Hụt hẫng quá chừng, vậy mà vẫn cứ muốn về đó thôi. Trả lời sao được khi lần trước đọc Đất của mẹ xong, não nuột, tự nhủ cái mảnh đất đó còn gì níu kéo mình nữa đâu! Vậy đó, rồi bây giờ lên cơn, thèm về.

Biết em ghiền gì hôn? Ghiền cái cảm giác một mình tơn tơn chạy giáp hết thành phố quê, để được thảnh thơi thả hồn theo hồi ức, thoải mái ngắm cái nọ mà nhớ chuyện kia… Ngó trường tiểu học nhớ em của cái hồi lơ ngơ đòi đi học sớm, người ta cắm cổ làm kiểm tra thì em cắm cổ vẽ cô giáo bận áo chị Hằng… Ngó nhà thiếu nhi nhớ hội trại năm nào có một con cao nhồng ốm nhách, diễn vai đầy tớ nam mà cái giọng đãi ra cả ký chè đậu luôn.

Cái cảm giác đó, kỳ cục mà sao thân thương quá đỗi…

Mưa rồi.

Hồi đó em bỏ quê đi cũng mưa như vầy nè, ướt như vầy nè, lạnh như vầy nè…

Giờ đây, giữa nhộn nhịp Sài Gòn, giữa cái mùi thơm tho của đạo đức mà chua lợm của những tính toán hơn thua, có một con nhỏ đang vật vã với cơn ghiền bất chợt, miệng lảm nhảm...

...“cho tôi một miếng cần sa quê…”

Trang trước--41--42--43--44--45--46--47--48--49--50--51--52--53--54--55--56--57--58--59--60--Tiếp theo

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hãy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
--------***--------