|
Học từ quá khứ,
sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan
trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein) |
|
------------------------------------------ Tiếng động Hai cánh cửa
trước trổ ra giàn bông giấy bên con ngơ cụt,
một cánh mở nh́n sân sau lấp lánh ánh sáng của
trời xanh mùa tết. Không gian giữa các khung cửa
ấy là chỗ ngồi viết. Viết ǵ? trong tiếng ṿi nước xối xả
từ nhà hàng xóm ào sang qua sân sau, và giọng hai ông bà
nội cùng chị vú em đang dài ra, xúm xít dỗ ngọt
đứa cháu biếng ăn ngoài cổng rào sân trước.
Nhất là những c̣i xe, la ó, ḥ hét mừng thắng
trận bóng đá ngàn năm một thuở của
vạn người dân tràn ra đường phố c̣n
oang vỡ trong đầu. Thế mà bỗng dưng tất
cả đột nhiên im bặt, dù chỉ phút giây cũng
đủ cho các sợi thần kinh được chùng
xuống. Rồi từ một tầng lầu gần
đấy thanh thản thả ra những nốt
dương cầm một bài Etude thanh thoát, chúng bay lên,
lẫn vào các đám mây đọng bông trên mảnh
trời lơ lửng sân sau. Tiếng đàn c̣n non, đôi khi ngập ngừng, trật
nốt, làm nhớ cô gái nhỏ năm nào tập đàn vào
những buổi trưa xa. Ngồi đó, ch́m vào mơ mộng,
hồi tưởng rồi mong ước. Chẳng
hẳn ước một không-tiếng-động mà giá
được lựa chọn tiếng này thay tiếng
khác. Đêm đầu tiên
trở về thành phố, gió vốn thiếu lại
bị chặn ngừng trước cửa kính căn
lầu cao. Đêm ồn ào, đêm ngột ngạt. Lơ mơ,
trăn trở măi mới thiếp đi nhờ thiếu
ngủ. Chưa được bao lâu bị choảng
dậy bất thần trong không gian c̣n đen của 4
giờ sáng. Điệu nhạc quen thuộc “Trong khi ta về
lại nhớ ta đi... Đi đâu loanh quanh cho
đời mỏi mệt…” gióng lên từ dưới con đường.
Kèn oang oang, trống thùng thùng chiêng xoang xoảng hoạ
theo đánh nhịp. Vậy mà nằm yên đó, nghe và
ngỡ ngàng, lại c̣n thêm chút ǵ thích thú. Ô, cơi đi về
của anh Sơn sao nổi lên vào giấc này? Người
ta yêu nhạc anh đến thích ứng vào hoàn cảnh,
ngay cả trong tang chế? Nhưng khi chuyện đi
về và cả “Anh nằm xuống sau một lần
đă đến đây…” chấm dứt th́ đột
nhiên đội kèn đám ma hứng khởi thổi bài
Phật giáo Việt Nam, nhịp điệu bất
kể. Lúc đầu hồ hởi như đang thúc
giục lực sĩ chạy đua, lúc sau lè nhè quả là
khóc người chết. Rồi lại vùng lên chạy
đua, rồi lại bất ngờ ỉ ôi kẻ quá
cố. Kéo hai đầu chiếc gối áp chặt vào tai.
Thở dài, tội cho người nằm đó. Hỏi ra
mới biết đám tang phải lên đường
giờ ấy để tránh kẹt xe, chứ không do ngày
lành giờ tốt. Những đoàn đưa tang kèn
trống đi qua phố phường im ĺm sáng ấy
chưa kịp thả xuống giấy tiền giấy
vàng như bươm bướm. Nhưng nh́n kỹ không
thấy tiền có ảnh Bác Hồ, mà nhiều nhất là
“vé”, vé 100 đô in h́nh tổng thống Hoa Kỳ, rồi
đến các tờ màu hồng hay màu lá non có ảnh vua
quan đội măo Trung Quốc. Chắc hẳn rất khó
ḷng mua được bát cháo lú, trả tiền đ̣ sang sông
hay hối lộ âm binh của Diêm Vương bằng
tiền Việt. Đi đâu loanh quanh
cho đời mỏi mệt… Ở thành phố nêm
người và xe cộ ấy th́ dợm bước ra
đường là thấy loanh quanh và… nản. Nản
mồ hôi, nản bụi bặm, nản tiếng xe
rồ, c̣i bóp, đụng xe. Từ đụng xe hay chèn
nhau dẫn tới chửi thề, căi lộn ngay giữa
ḷng đường nghẹt cứng hoặc bên vỉa hè,
đầu con hẻm. Lâu quá, sống xứ người
không nghe chửi lộn, cái món bao giờ cũng có bài có
bản. Ngày xưa con nít ṭ ṃ nghe khoái tai, ngày nay nghe
nhọc ḷng mệt mỏi... nghĩ ngôn ngữ ḿnh càng
giàu có, thật tượng h́nh tượng âm trong phạm
trù này. Trong khi ngược lại, cầm tờ báo trên
tay mà thấy chữ nghĩa sao bây giờ lắm lúc
bị rút ngắn đến kỳ lạ: trường
chuyên XY, tour độc, bác bỏ đ́nh chỉ Vedan…
Đọc cái tựa sau cùng trên một nhật báo mà
giật ḿnh: Vedan thản nhiên thải nước
đầy chất độc xuống sông, hôm
trước báo chí vừa loan tin Vedan bị đóng cửa
trong khi chờ điều tra thế mà qua dăm ngày
đă được hoạt động lại? Hoá ra
đọc vào bài mới hay “bác bỏ đ́nh chỉ Vedan”
là chạy tít cho gọn câu “bác bỏ ư kiến không
bắt Vedan đ́nh chỉ hoạt động”. Bà chị
họ già, giáo viên mẫu mực năm xưa, gỡ
mục kỉnh, vất đoạch tờ báo xuống
đất: “Viết thế th́ bố ai hiểu! báo với chí, ngôn với ngữ!”. Vội
đùa cho vui: “Ấy, viết thế mới khích
người ta mua báo chứ chị!”.
Rồi kể lại chuyện đi ăn
bún ốc gia truyền Hà Nội. Một người
đàn bà đẫy đà áo thun nhếch cao hơn
bụng, quần jean chẽn vào quán, hướng xuống
bà bán bún ngồi ghế đẩu đang đơm: – Cho một bát, vừa
to vừa nhỏ! Nghe vậy, ngừng
và, thắc mắc hỏi chị bạn đă đưa
đến đây: Sao bà ấy không gọi một bát
vừa thôi cho gọn, lại kêu vừa to vừa nhỏ
làm chi cho dài ḍng hở chị? Chị bạn đang ăn chưa kịp trả lời. Một ông khác đă
bước ngay sau: – Này, một chấm
nóng, vừa to vừa nhỏ. Chị bạn bấy
giờ bật cười giải thích: Bún ốc ở
đây có thể ăn nóng (nước dùng nóng chan
thẳng vào bún, cách này gọi là chan) hay ăn nguội
(nước dùng nguội để ngoài như ăn
hủ tiếu khô, thực khách nhấc từng gắp bún
chấm vào nước ốc chứ không múc đổ
từ từ vào bún, cách này gọi là chấm lạnh,
cũng có thể ăn chấm nóng nếu muốn
nước ốc nóng). C̣n vừa to vừa nhỏ là cho
cả ốc lớn lẫn ốc bé. Hai Việt kiều
được chị mời đi ăn
cười: Ḿnh nhà quê quá, đi ăn ở thủ đô
chẳng phải dễ. Phải biết cách gọi,
vắn tắt nhất nhưng đầy đủ, bà
hàng mới không nhầm lẫn, y hệt như một
“đen đá” hay “nâu nóng”. Và cả tấm bảng kẻ
xanh đỏ “Sơn sửa nữ, Cạo tỉa nam”
trước một cửa hiệu cắt tóc, sơn móng tay
nam nữ dựng giữa phố đông người. Một cô cháu sau này nghe
chuyện liền bảo: – Cái ấy không hay
bằng giai thoại khác, cũng ở Hà Nội, trong
một hiệu ăn đặc sản bán thịt chú vâu
và nàng ụt, hầu bàn lớn tiếng xướng vào
nhà bếp c̣m-măng của ba thực khách: “Hai lợn
ăn thêm, một chó mới vào!”. Ồ không, những
chuyện đi ăn này nào phải
tiếng động, đấy là ngôn ngữ. Nhưng có đôi khi
chẳng dễ tách rời tiếng nói và tiếng
động, và cũng không phải bao giờ chúng cũng
đinh tai nhức óc ở xứ này. Thành thị ồn
đến nổ đầu, trở về vùng biển
lại chẳng ngờ nghe thấy những tiếng ŕ
rầm tan vào bóng đêm u uất một cảnh chợ âm
hồn. Trời sập tối đă lâu, con
đường từ trên núi xuống biển ṿng ngang
mấy ngôi chùa và nhà cửa um tùm cây cối.
Đường gần chân núi chỉ leo heo ánh đèn treo
cổng vài căn nhà, không đủ chiếu các khúc quanh.
Ở một khuỷu đường, dưới tán cây
đen sẫm và cành lá lao xao trong gió phát ra tiếng ŕ
rầm như cất từ ḷng đất. Chơi mắt
nh́n kỹ mới thấy loáng thoáng ánh lờ nhờ
của manh áo, của chiếc nón lá che sương,
của những nải chuối sáp, chuối sứ bày
ngay trên sỏi đất. Vậy mà họ có đến
gần chục người đang mua bán. Những
người đàn bà lao động cực nhọc,
thợ khuân gạch khuân hồ, quét đường,
nhặt ve chai… suốt cả một ngày, giờ tụ
về đây trong đêm tối để bán mua vài
nải chuối mấy quả cam, dăm gói lá thuốc
nam. Hay phải chăng chỉ để gặp gỡ, chuyện
tṛ, than thở. Hẳn là thế, bởi hầu như
không thấy bóng họ động đậy, không nh́n
thấy cử chỉ mua và bán. Chỉ cây lá nghiêng chao cùng
gió và những lập loè đom đóm bay quanh. Đêm
tối khiến họ ngại cất to tiếng
để nói với nhau b́nh thường, hay cái th́
thầm là do vất vả khuân vác cả ngày đă ră
rời mỏi mệt? Một khác biệt vô cùng giữa
âm thanh rủ rỉ phận người ấy với
giọng đơn đớt, đanh đảnh trong
khắp phố phường thủ đô vốn khi
xưa thanh lịch. Biển này phía tây nên
sáng sớm mây thường về phủ các con thuyền
đánh cá sơn đỏ sơn xanh neo đầy
khoảnh vịnh. Đi càng xa khúc đường ṿng càng
vắng xe, người tập thể dục hay chạy
bộ thưa hơn. Sương giờ ấy chưa tan
và sóng dồn lên trắng xoá. Vậy mà nhiều ngày
đạp xe qua đây vào giấc đó, ngay từ xa
đă nghe tiếng người đàn ông ấy. Ông ta
gầy lỏng khỏng, đứng lênh khênh trên bờ
lề lát các ô thạch bản mài nhẵn. Mặt
hướng thẳng ra biển, miệng la lớn
mắng mỏ giận dữ. Cứ mỗi câu tung ra là
cánh tay phải phất lên theo như để thảy
tất cả lời nói xuống nước. Cố gióng
tai cũng chẳng thể nào nghe rơ ông ta chửi ǵ,
trừ mấy chữ lặp đi lặp lại: cá, cua,
ṣ, hến, cho đă đời, cha mẹ mày, mày làm ǵ tao.
Có lúc ông không rủa nữa mà tiến sát bờ kè, chúc
đầu gào vào những bọt sóng nổ bung trên các
phiến đá. Một vài khách bộ hành đi qua liền
tách xa dăm bước, họ không ngó, không tỏ vẻ
ngạc nhiên thể như cảnh tượng này đă
quá quen thuộc. Chẳng phải bao giờ ông cũng
đứng đó một ḿnh. Có vài buổi sáng một
người khác trẻ hơn, hai tay khoanh sau mu
đầu trọc, một chân mang dép cao su nhảy ḷ c̣
quanh ông ấy, chân kia khỏng khiu đen như khúc
củi cháy co lên thành một con c̣. Thoạt đầu
cứ tưởng anh ta bị liệt nhưng thỉnh thoảng
anh lại đổi chân và tiếp tục bành bạch, lúc
nhanh lúc chậm, miệng hát ba nốt mi son đô, mi son
đô. Hai người cứ thế diễn một màn
kịch múa bi hài. Người đàn ông chẳng hề
để ư tới đồng nghiệp, ông xê dịch
từ bờ kè ra lề đường, anh nọ cứ
thế quanh theo, không một lời hay ánh nh́n trao
đổi. Chỉ khi ông kia chúc đầu vào các phiến
đá th́ anh ta ngừng, hai chân chạm đất, tay buông
thơng, đợi chờ. Không biết sao lại
cố gắng đạp xe ra biển đúng vào
khoảng đó để bắt gặp họ trong b́nh
minh xám. Để nghe tiếng dép cao su bẹp bẹp trên
mặt đá hoa cương của hè đường, và
những câu chửi rủa càng lúc càng to hơn nhưng lù
mù ư nghĩa, nên tiếng nói đă biến thành tiếng
động. Chúng bỗng quen thuộc như vóc h́nh dễ
tổn thương của hai người đàn ông
ấy. Cho đến một hôm, trên khúc đường
ṿng giữa núi và biển đó chợt xuất hiện một
bóng người đi về phía họ, ngược
chiều gió. Dáng anh này cao hơn, mớ tóc lù xù bay vuốt
về sau càng lộ gương mặt hóm với g̣ má nhô.
Áo sơ mi dài gần chạm gấu chiếc quần
ngắn trên đầu gối, hai vai co lên rụt
xuống nhịp nhàng. Linh cảm bảo đây là diễn
viên thứ ba c̣n thiếu của màn kịch. Nhân vật mới
từ sương và bóng núi đi tới, sau lưng không
một ai, chỉ có nền biển xám nhập nhoà
những con tàu đen trắng ngoài khơi. Khi anh ta
đến gần mới thấy miệng mở to, không
vành môi, không răng, một lỗ bầu dục đen
ngỏm. Nghe như có tiếng o o từ đó phát ra. Có
thực chăng, hay đấy chỉ là gió. Chợt
chững người. Edward Munch. Đến đúng
chỗ hai người nọ, “tiếng kêu” bỗng
ngừng, gió tự nhiên lặng, những sợi tóc dài
như các tua cờ rách tươm bươm rũ
xuống. Hai nhân vật kia cũng chẳng thèm quay nh́n, nhưng
cùng thôi nhảy lưng tưng và thôi rủa xả. Ba
người đứng yên, ba thân thể thơng
thượt, gương mặt lặng lờ quay về
biển, miệng mồm khép kín. Tất cả bỗng im phắc,
bất động, một bức tranh, một tấm
ảnh. Những tiếng hát tiếng kêu, gào và chửi bên
ngoài cùng với tiếng nói ẩn ức rút từ
ruột gan con người đă được tung hê vào
biển mênh mông? Sóng chợt biết câm. Một thinh
lặng bất thần, ngỡ ngàng, trầm uất.
Nhưng phút giây thôi, rồi tiếng kêu xoay người
tiếp tục bước, miệng lại há to thành lỗ
đen, cặp vai nhoi nhoi đều đặn theo
bước chân. Tiếng rủa và tiếng hát kia lại
quay ra diễn tiếp vở tuồng. Cùng lúc ấy taxi,
gắn máy ồ ồ xoành xoạch, và tiếng c̣i rao mài
dao mài kéo chói tai của cái loa gắn trên chiếc xe ba gác
từ một khu phố đông dân cư ồn ồn
đổ ra. Chúng đập vỡ, phá tan không gian yên
ả sớm mai, át luôn cả sóng biển. Nhưng cũng
nhờ thế mới có thể kéo ḿnh ra khỏi cái vùng
không-tiếng-động của bức tranh lạ lùng,
lạnh băng kia để nhấn chân lên bàn
đạp, tiếp tục con đường trong gió
lộng. Trở về với sân trước sân sau và
khoảng ngồi nghĩ ngợi. Mai Ninh (SGTT) -----------------------------------------------------
|
|
Trang trước--41--42--43--44--45--46--47--48--49--50--51--52--53--54--55--56--57--58--59--60--Tiếp theo |
|
|
|
Bạn có
truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về
những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ
với mọi người ? Hăy chuyển
e.mail về vandong@hcm.vnn.vn
. Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất
nhiều ! |