Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo

-------------------------------------------------
Tặng những ai may mắn
còn có mẹ
Sở
thích lạ của mẹ tôi
Dạo đó là vào khoảng cuối thập
niên 1970, mỗi gia đình được cấp
một cuốn sổ để mua gạo hàng
tháng ở các cửa hàng phân phối theo tiêu chuẩn đầu người.
Thực tế, nếu không có nguồn trợ cấp,
tiền của để dành hay các vật dụng
quý giá bán bớt, nhiều gia đình phải
lâm vào cảnh thiếu ăn, nhất là những
hộ có đông con trai như gia đình
tôi lúc ấy.
Mẹ tôi, không biết bằng cách nào, vẫn
duy trì được những bữa cơm
tương đối đầy đủ trong nhà,
cho dù thức ăn nhiều khi
không còn được phong phú như trước.
Một hôm, bà tuyên bố: “Tự
nhiên mẹ thích ăn cơm với
món rau chuối”. Vài hôm sau, bà lại
khẳng định: “Từ giờ trở đi, mẹ
chỉ ưng hai món rau chuối và xả băm,
còn ai muốn ăn gì thì ăn!”.
Anh em tôi đang trong độ tuổi ăn
học, người lớn nhất mới vừa ra
trường, làm việc cho một cơ quan nhà
nước. Việc mỗi tháng anh mang hầu
hết tiền lương, gạo và nhu yếu phẩm
về nhà làm mẹ rất vui và hài
lòng. Mẹ dành cho anh những
món ngon nhất trong các bữa ăn, những thứ
tốt nhất trong nhà.
Người anh được xem như một tấm
gương sáng cho các em, mặc dù về sau
này sau khi lấy vợ ở riêng anh mới biết
là tất cả mọi thứ mình mang về
nhà cũng không đủ nuôi bản thân
mình, đừng nói đến việc hưởng
thụ những thứ mẹ cung ứng.
Tôi học trường Sư phạm, chơi với
những đứa thuộc loại hay thắc mắc:
“Tại sao mình đi học lại phải lo mang
gạo về?”. Sau khi bán tất
tần tật những gì được nhà
trường cấp, có đứa còn nói
đùa: “Làm như vậy để
tránh cho gia đình khỏi ỷ lại vào
khoản học bổng ít ỏi của mình
mà không lo làm ăn...”.
Chúng tôi cứ vô tâm vô tính để
mẹ ăn uống đạm bạc như vậy, thỉnh
thoảng trong bữa ăn có món nào ngon, sau
bố và ông anh lớn là đến phiên
chúng tôi “thầu” hết, chẳng hề
bận tâm gì đến mẹ. Có
ai hỏi, chúng tôi vẫn nói “Mẹ
thích vậy mà!” và mẹ lúc
nào cũng gật đầu xác nhận.
Khoảng đầu thập niên 80, gia đình
tôi có công việc làm thêm: chúng
tôi lập ra một cơ sở thủ công mỹ
nghệ nhỏ, sản xuất những cái hộp
đựng bút học sinh bắng gỗ xinh xắn
và rẻ tiền. Bán được
hàng, có hôm tôi liều mua đại mấy
hộp sữa về biếu cha mẹ. Mẹ
vui lắm. Buổi sáng ba ly cà phê sữa
được pha cho ba “VIP” trong nhà gồm bố,
mẹ và ông anh lớn, mẹ bảo “Bố
với mẹ sống được đến giờ
là nhờ mấy ly cà phê này đây!”.
Không rõ ý mẹ là nhờ có
chút sữa bồi dưỡng cơ thể đang bắt
đầu héo hon của mình hay vì hành
động có vẻ hiếu thảo của mấy
đứa con đã bắt đầu biết nghĩ,
nhưng ông anh lớn phản đối “Tiền
bán hàng để dành mua nguyên vật liệu,
không thể tiêu phí như thế
này!” và mẹ đành từ bỏ
“khoản chi tiêu hoang phí” đó bằng
cách nói “Thôi, mẹ ngán sữa rồi”.
Đến khi chúng tôi ra trường, lấy vợ,
đi làm, có con, mẹ vẫn cứ lụm cụm
tuổi già trông nom các cháu như những
đứa con ngày xưa, có điều không
còn được nhanh nhẹn như trước
nên thỉnh thoảng chúng tôi cũng bực
mình vì mẹ. Mấy cô con dâu đôi
lúc mua cho mẹ miếng gì ngon hoặc tấm
áo đẹp mẹ đều từ chối:
“Thôi nhé, mẹ không thích đâu.
Để dành mà lo cho các cháu đi,
chúng nó cần hơn!”. Chúng tôi vẫn tin là mẹ càng
già càng có nhiều sở thích lạ
mà chẳng để ý gì. Mấy đứa
con trai được mẹ chăm bẵm bao nhiêu
năm, thường bảo mấy cô vợ “Mặc
kệ mẹ! Mẹ già rồi, có khi cứ để
yên vậy mẹ thích hơn!”.
Đôi
khi, chúng tôi họp mặt với nhau, muốn
ăn nhậu nầy nọ, anh em tôi còn tỏ ra
nhỏng nhẽo, hoặc dở cái thủ thuật giả
bộ không biết lấy cái nầy ở
đâu, cái kia ở đâu … để sai
mẹ đi lấy. Tôi nhớ, mỗi khi tôi hoặc
anh tôi về nhà là y như rằng cái
nhà sẽ bề bộn hẳn lên, mọi thứ
rối tung bề bộn nhưng ai cũng
ỷ y vì sau đó bố mẹ tôi sẽ ra
sức dọn dẹp ngăn nắp. Bố tôi
thì hay nói, anh em tôi không có khả
năng dọn dẹp, mất khái niệm ngăn nắp….
Thực ra, là tính ỷ lại mẹ tôi !
Hôm mẹ bắt đầu đau, có đứa
vẫn nghĩ: “Mấy người già trái
tính trái nết, đau một tý mà
làm ầm ĩ cả lên!”.
Khi mẹ nằng nặc đòi vào bệnh viện
bằng xe cứu thương, chứ
không chịu đi taxi, em tôi gắt: “Ôi giời,
xe cứu thương đắt lắm mẹ ơi!”
mà không nghĩ ra rằng thân thể mẹ
tôi đang bị đau đớn cùng cực, rất
sợ bị xóc trên đường.
Sau khoảng một tuần nằm bệnh viện,
mẹ tôi qua đời. Bác sĩ bảo mẹ
bị suy kiệt trầm trọng do nhiều năm ăn uống kém cỏi, cơ thể
không còn thói quen hấp thụ chất dinh
dưỡng và không đáp ứng tốt với
thuốc...
Nhiều lần do tò mò tôi thử ăn rau
chuối và xả băm, hai món mà mẹ
tôi lúc sinh thời ưa thích. Tôi
không thấy ngon lành chút nào.
Nó chỉ như một thứ ăn
độn để đánh lừa bao tử, và
chẳng ai nói rằng nó bổ dưỡng hay
có thể thay thế được thức ăn.
Nhiều năm sau ngày mẹ mất, tôi thấy ân hận. Tôi
đã nhu nhược không dám mua cho mẹ thật
nhiều sữa, loại thực phẩm mà cơ thể
mẹ có thể hấp thụ. Chúng tôi
đã không để ý gì đến mẹ,
người hầu như chưa bao giờ đòi hỏi
điều gì tốt lành cho bản thân, người
chỉ biết lặng lẽ hy sinh cho chồng con bằng
cách… giả vờ thích ăn rau chuối
và xả băm trong suốt một thời gian
dài, để phần chút thịt cá ít
ỏi cho những đứa con trai vô tâm vô
tính, những người dù học vấn cao
đến đâu vẫn không hiểu hết
được tấm lòng cao cả của một
người mẹ…
Ninh Bình
--------------------------------
Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo
