Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo

-------------------------------------------------
Mùa Thu
nào đưa người tình đi biền biệt..!!
Miên Du-Dalat
Mùa Thu nào đưa người tình đi biền
biệt.(*)
Dòng sông nào đưa người về
thăm bến xưa
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ
Về đồi sim ta nhớ người vô bờ...
Nàng lang thang dọc theo con đường
mòn, dẫn tới cánh rừng đã bắt
đầu đổi màu thay lá, báo hiệu
mùa Thu đã trở về. Gió Thu lành lạnh,
nhè nhẹ thổi, những chiếc lá lạnh
lùng thờ ơ rơi phủ kín con đường.
Nàng đạp lên đám lá khô, nghe
tiếng lá vỡ dưới chân như tiếng
kêu than rên rỉ âm thầm ở một
nơi nào đó thật xa xôi
...! Nàng dừng lại nhìn về cuối
chân trời, nắng chiều đang nhạt dần,
hoàng hôn bắt đầu trở lại sau một
ngày dài mệt mỏị "Bình minh rồi
hoàng hôn" ... "hoàng hôn rồi
bình minh"... ngày nào cũng thế, một
ngày như mọi ngày, "bình minh" ra
đi rồi trở lại vào ngày hôm sau, mọi
người đều chờ đợi "bình
minh", không ai có thể sống mà từ chối
một ngày không có "bình minh".
Và vạn vật cũng thế, Xuân, Hạ, Thu,
Đông, bốn mùa thay đổi, hoa nở rồi
tàn, lá xanh rồi lá úa, Đông giá
rồi tuyết tan, trăng tròn rồi trăng khuyết
... Cứ thế, từ năm này qua năm khác,
từ thế kỷ này qua thế kỷ khác
không gì thay đổi được, ra đi rồi
trở lại ... "không chờ mà đến,
không đợi mà đi, bốn mùa thay
lá, bốn mùa thay hoa...thay cả đời
ta..." có thật thay cả đời ta chăng ? nàng nghe mà chua xót ...Tình
yêu, có chờ đợi ai chăng ? tình
đến không ngờ, tình đi không
níu kéo, có muốn giữ lấy cũng
không được, có than thở, có van xin
thì tình cũng dứt áo ra đi ... ra đi
mà không bao giờ trở lại...
Mùa Thu ra đi rồi trở về, không chờ
đợi thì mùa Thu vẫn đến theo luật
tuần hoàn của đất trời, nhưng ...anh
thì đã vĩnh viễn ra đi ... anh
đã ra đi theo mùa Thu của năm xưa
mà bây giờ trong trí nhớ của nàng
đã không còn ghi nhận được
tháng năm. Thời gian đã làm phai
màu tóc, hương thời gian đã tạo
những vết nhăn trên khóe mắt, trên nụ
cười đã nhuốm bao muộn phiền của
cuộc đời. T. ơi, em chẳng còn là một
cô gái ngây thơ như ngày nào tung tăng, nhí nhảnh vui đùa
bên anh. Em bây giờ là một thiếu phụ
tuổi già mòn mỏi hơn nữa đời
người, mà có lẻ em không khác
nào là nàng Tô Thị trong kiếp
đá Vọng Phu ...!
Mỗi một mùa Thu tới, nàng đều trở
lại cánh rừng này, chờ ...đợi
...ngóng ...trông... mà người đi, đi
mãi ... đi mãi.... Nàng đứng nơi cửa
rừng, nhìn sâu vào con đường
mòn hun hút giữa hai hàng cây, một
cơn gió thoảng, một chiếc lá rơi, hai
chiếc lá rơi, rồi nhiều chiếc lá
rơi, cứ thế ..gió thổi...lá rơi ...
năm nào cũng thế, không có gì thay
đổi ... chỉ có nàng, không còn
là nàng của năm nào, của ngày
tháng nào, của mùa Thu nào khi anh ra đi
... Nàng xòe đôi bàn tay, những vết
đồi mồi nổi lên trên màng da của
hai bàn tay báo hiệu tuổi già đang xồng
xộc đến. Mỗi ngày nàng đứng
đối diện với chiếc gương để
ngắm, để soi một chiếc bóng mà
nàng đã không ngờ là chính
nàng đang hiện ra trong chiếc gương ấỵ
Nàng cười, nàng nói, nàng chê bai,
nàng xỉ vả, mỉa mai cái con người
trong gương ấy, nàng muốn hỏi hắn
là ai, hắn từ đâu tới, tại sao hắn
che mất hình ảnh xinh đẹp ngày nào
của nàng ...nàng nghiêng qua bên phải,
nàng trườn qua bên trái, nàng chồm
qua vai hắn để mong thấy nàng đang
núp đâu đó phía sau lưng hắn,
thế mà hắn vẫn cứ lì lượm,
nàng nghiêng tới đâu thì hắn
nghiêng tới đó, nàng chồm tới
thì hắn cũng chồm theo cho đầu hắn chạm
với đầu nàng, nàng tức giận
thì hắn cũng giận không kém nàng
tí nào, nàng cười châm chọc hắn
thì hắn cũng cười ghẹo trả đũa
lại nàng. Nàng đã ôm mặt để
nước mắt tự do rơi, đau khổ cho
hình bóng ngày xưa của nàng
đã ra đi mất rồi, nàng không thể
tìm thấy lại nàng ở trong bóng
gương soi ấy, cũng như hình bóng của
anh, ngày nào đã đứng cạnh bên
nàng, hai đứa đã soi chung, đã
cùng cười đùa với nhau trong
gương. Anh cao hơn nàng một cái đầu,
nàng phải nhón chân cho được cao bằng
anh thì mới chịu, mỗi lần như thế
thì anh lại bế nàng lên để
được cao như ý muốn, hoặc là
khom người xuống cho vừa bằng nàng, khi
được anh bế bỗng giơ lên cao,
nàng đã vui sướng cười lên khanh
khách. Hình ảnh ấy không còn nữa,
bây giờ nàng chỉ còn thấy trong
gương một thiếu phụ tóc đã lốm
đốm bạc, có những vết nám đen
tràn lên trên da mặt, nụ cười
héo hắt, ánh mắt u buồn. Nàng sợ
hãi và muốn chạy trốn cái hiện hữu
của sự già nua đang tới, nàng
đã phải nhuộm lại mái tóc để
lấp liếm cái tàn tạ của nhan sắc
đang dần tàn phai theo năm
tháng. Nàng sợ khi anh trở về sẽ thấy
cái xấu xí, già nua của nàng.
Nàng đánh phấn, nàng thoa son để
tìm lại đôi gò má hồng,
đôi môi mọng đỏ ngày mà tuổi
xuân chưa bỏ nàng ra đi... Tuổi xuân của
nàng đã bỏ nàng ra đi theo
anh ...theo anh đi biền biệt... không nuối tiếc,
không nhớ nhung, không một phút nào nghoảnh
lại nhìn nàng lần cuốị Ôi! tuổi
xuân của nàng như chiếc lá mùa Thu
hững hờ rơi rụng, mục nát rồi tan dần
trên mặt đất vô trị Còn anh, anh
như một bóng mây vô xứ vô tình
bay đi mãi mãi ...
Chiều xuống, bóng tối bắt đầu lan dần
bao phủ cánh rừng thưa, có bầy chim
đang kéo nhau vội vã trở về tổ ấm.
Nhìn thấy bầy chim bay, nàng chợt nhớ
đến năm nào nàng cùng anh nhặt
cánh chim đã bị bắn rơi trước cửa
rừng. Nàng đã đoán với anh, chim
đã bị thương ở đâu đó
rồi đã cố gắng bay về cánh rừng
nơi nó xây tổ để trú ẩn,
có lẻ khi về đến nơi thì kiệt sức
và rơi xuống dưới gốc cây mà chết.
Nàng tìm thấy được xác chim
là vì nghe tiếng một con chim kêu thảm
thiết trên cành cây gần đó,
có lẽ là con chim mái đã kêu
khóc vì lẻ bạn chăng ?
nàng đã lần mò đi tới và thấy
một con chim đang nằm giãy giụa dưới
đất, nàng đã hoảng hốt gọi anh,
anh đến nhặt xác chim lên, để
nó nằm trong lòng bàn tay, kéo chiếc
cánh nhỏ bé, một vết đạn
đã xuyên qua lồng ngực, máu đã
chảy cạn và chớm khô ...!
Nàng hỏi anh:
-Có cứu nó sống được không anh?
Anh cười:
Được một bữa chim quay"
Nàng giận nói với anh:
-Người chi mà ác thế ! ai quay mình mà mình đòi
quay người ta ..!
-Ơ kìa, em quay anh chứ ai !..
Anh trợn mắt nói đùa với nàng,
nàng bật cười đỏ mặt nhưng lại
hờn dỗi, đứng giậm chân thình thịch
xuống đất, anh ôm nàng vỗ vai dỗ
dành,
-Thôi nó chết rồi, không cứu được
đâu, đem chôn nha cưng!
Nàng nhìn lên cành cây cao, vẫn thấy
con chim bạn kêu gào, lòng chợt thấy
rưng rưng, - Nó lẻ bạn rồi
, nàng nói khẽ.
Anh nghiêng đầu ghé tai sát vào mặt
nàng hỏi lại:
- Em nói gì ?
Nàng chỉ lên cành cây, anh nhìn
lên rồi quay lại nhìn nàng, anh đưa mũi
khẽ đụng vào má nàng như an ủi,
nàng im lặng, anh hỏi:
- Bây giờ cưng muốn anh làm gì với
con chim này đây!
- Đem chôn nó dưới gốc cây này
đi anh, nó chết là an phận của nó rồi
chỉ tội nghiệp cho con chim kia,
đang khóc than ..., nàng nói trong tiếng thở
dài.
Anh quay lại nhìn nàng:
- Chim làm gì biết khóc mà em lại than
vắn thở dài như thế, sao cưng dễ mũi
lòng quá vậy ?
- Chim cũng giống như người thôi anh à!
tại anh không biết tiếng chim
đấy thôi, nếu anh biết thì sẽ hiểu
chim đang kể lể về loài người
đã ác độc như thế nào, giống
như anh đó, người ta đã chết rồi
mà còn hoan hỉ đem quay để nhậu...!,
nàng nói với vẻ hờn dỗi.
- Trời ạ! cưng ơi, anh chỉ
nói đùa cho cưng đừng có mà
khóc nhè ra đó thôi mà, con chim chứ
có phải con người đâu mà cưng khổ
sở dữ vậy !
Nàng lườm anh, rồi quay đi không thèm
nói, anh vội vã chạy theo:
- Nè! nói giỡn có
chút xíu mà cũng giận, làm sao
đây, chỉ cho anh, anh sẽ làm theo ý em
không dám làm sai một ly ông cụ
nào hết ...!
Anh vừa nói, vừa cười, tay đưa
xác chim chết trước mặt nàng, nàng
cười chúm chím quay lại nói:
- Em đi tìm cái gì để đào huyệt
cho nó chớ bộ ai mà thèm giận anh cho mệt.!
Anh cười cười, cúi xuống nhặt một
cành cây, đưa chân đá đám
lá khô trên mặt đất, đẩy những
xác cây khô sang một bên để
tìm đất chôn xác chim. Anh dùng cây
đào hố, cây khô nên dễ gãy,
anh phải dùng tay để cào bới đất
thành cái hố nhỏ, nàng nghe tiếng anh
nói lầm bầm:
- Một xị đế là chôn kín trong bụng
ngay, không phải đào bới cực khổ
như thế này.
Nàng làm như không nghe, quay mặt chỗ
khác mỉm cười. Anh đào xong hố,
nàng hái nhánh lá tươi lót xuống
rồi đặt xác chim trong những chiếc
lá còn tươi như chiếc áo quan
gói kín đời chim bạc phước, đất
đã lấp lại, nàng hái những
cánh hoa dại ven rừng đắp lên cái nấm
mồ, đứng lên phủi bụi cát trên
tay thấy hài lòng cho công việc của
mình, nhìn lên cành cao "con chim lẻ bạn"
vẫn còn đứng đấy, nó đã
ngưng kêu than, có lẽ vì đã mệt
hay vì không còn thấy xác bạn nó
còn nơi đó nữa. Nàng bẻ một
nhánh cây nhỏ cắm lên mô đất nhỏ
xíu ấy, anh trợn mắt hỏi nàng:
- Em làm gì vậy? định
đi cúng mỗi ngày hả? Cưng
ơi là cưng đừng có khùng vừa
thôi. Anh muốn làm vừa lòng em nên
mới chôn, chứ một đêm đến
sáng là không còn nữa đâu mà
thăm với viếng.
Nàng quay lại nhìn anh, ngạc nhiên hỏi:
- Sao vậy? Anh ra lấy nó đem đi
quay hả?
- Trời đất, anh mà dám làm như vậy
à! Em không tin anh thì cứ đi theo anh cả
ngày cả đêm nhen không, rời anh là
... là ... anh ăn mất chim của em đó...
Nói xong anh bật cười khanh khách, nàng
đỏ mặt thấy quê ơi là quê! Tức
giận, nhặt cây ném vào người anh,
anh vừa cười vừa bỏ chạy xuống con dốc
nhỏ ra khỏi rừng. Hôm sau anh và nàng trở
lại, cái nấm mồ hôm qua không còn nữa,
đã bị đào bới, thấy có dấu
như dấu chân mèo, anh bảo nàng:
- Em thấy không anh đã nói mà, mèo
rừng nó ra lôi lên ăn, không phải anh
đâu nha cưng !
Nàng đấm khẽ vào lưng anh không
nói, lại nhìn lên cành cây thấy
"con chim lẻ bạn" vẫn còn đứng
bơ vơ nơi ấy, nàng khẽ nắm tay anh
và nói:
- Con chim nó chung tình ghê chưa anh! nó vẫn
chờ bạn ...
Anh ôm nàng vào lòng, xoa nhẹ tay trên
vai nàng, khẽ nói:
- Đừng suy nghĩ nhiều quá cưng, em cứ
suy tư vẩn vơ ở đâu đâu rồi
đem vận vào người, rồi lại đau khổ
vô lý, em đa sầu, đa cảm quá! hãy vứt bỏ nó và hãy
xem như tất cả là mọi sự tự
nhiên của trời đất. Trời thì phải
có đất, âm thì phải có
dương, sống thì phải có chết,
đàn ông thì phải có đàn
bà, giống như anh thì phải có em như
vầy nè!
Nói xong anh dí sát mặt vào má
nàng, nàng quay người né tránh,
nhưng không thoát, anh ôm chặt lấy
nàng, hôn lên má, lên mắt mũi,
âu yếm nhẹ nhàng, anh nắm tay nàng vuốt
ve và hôn lên bàn tay gầy của nàng
khẽ nói:
- Anh không bao giờ rời xa em đâu, nếu
định mệnh bắt anh phải chết trước
em thì anh đành chịu vậy. Nếu trời bắt
em ra đi trước anh thì anh cũng sẽ như
con chim lẻ bạn kia mà kêu khóc cho đến
chết, chịu chưa cưng ?
Thế rồi anh ra đi vào một buổi chiều
Thu, lá xanh đổi màu vàng, rồi sang
đỏ, gió heo may chuyển mùa lành lạnh,
rừng chiều xao xác lá rơi ngập lối
mòn. Anh đưa nàng ra ngồi nơi ven rừng,
nhìn lên trời cao xanh thăm thẳm, ngó xuống
thung lũng hoa nở vàng không thấy màu xanh
của cỏ cây, chung quanh cỏ lau úa vàng,
làm cho lòng nàng buồn hiu hắt. Anh nắm
chặt lấy bàn tay gầy guộc của nàng,
đưa lên môi hôn rồi áp vào
má của anh, cả hai đều im lặng, không
g
-Anh sẽ về đón em, không sao đâu, anh
sẽ thoát hiểm, anh sẽ về đón em,
hãy chờ anh ... anh sẽ trở về
....
Anh sẽ trở về... câu nói ấy lúc
nào cũng văng vẳng bên tai nàng, nó
luôn ở trong gió và nhắc nhở nàng
hãy chờ đợi anh trở về ... một
năm đi qua, năm năm lại tới, rồi mười
năm, hai mươi năm, rồi mỗi ngày
là một sự mòn mỏi đợi trông,
ngày nào nàng cũng ra ngồi nơi ven rừng
để đợi anh. Người thì nói anh
đã mất tích, kẻ bảo anh đã chết,
người bảo anh đã sang tới Mỹ và
lấy vợ khác rồi, đừng chờ nữa
... Mặc cho người ta nói theo
nhiều cách nói của thiên hạ, nàng
vẫn chờ, vẫn tin rằng anh sẽ trở về,
nàng tin anh như tin chính nàng. Nếu anh chết
thật thì nàng cũng sẽ như "con chim lẻ
bạn" khóc cho đến khi nào tim ứa máu rồi chết theo người
bạn tình chung, nhưng nàng vẫn tin rằng
anh chưa chết vì nàng chưa được
chôn xác anh, nàng chưa được
gói anh trong lá, chưa được ủ anh với
hoa rừng. Anh nói rằng nếu anh chết hãy
chôn anh nơi cánh rừng này, để mỗi
độ Thu về anh sẽ cùng nàng dạo
bước dưới rừng Thu...
Mùa Thu thì vẫn trở lại, lá vẫn
rơi, hoa vẫn nở vàng thung lũng, sương vẫn
giăng mờ khắp núi đồi, nhưng còn
anh thì như cánh chim trời ra đi biền biệt ....
Thời gian nào trôi bềnh
bồng trên phận người
Biệt ly nào không buồn phiền trên dấu
môi
Chiều vàng lên biêng biếc bóng chiều
rơi
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người ...
Em vẫn chờ anh trên bao la đồi nương
Trên mênh mông chiều sương
...
(dành tặng những người
bạn của tôi những năm 1976…1990 thế
kỷ trước)
--------------------------------
Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo
