Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo

-------------------------------------------------
PHÉP Lạ
Bạn
tôi gọi điện, giọng nghiêm trọng:
Kiếm gấp giùm một người giúp
việc nữ đứng tuổi, có năng khiếu
săn sóc người già. Cho ai?
Cho ông bà già, ông già bị ung thư tiền liệt tuyến giai
đoạn cuối, đau đớn lắm, bao nhiêu
người giúp việc thuê làm chỉ
vài tuần là hoặc ông già
đuổi, hoặc người ta bỏ việc vì
tính khí cáu bẳn của ông già.
Giới thiệu đến người
thứ 41 bạn tôi mới ưng ý. Vâng,
siêu sao ôsin mà tôi giới thiệu là
một người phụ nữ đẫy đà, có
đủ các tiêu chuẩn đặt ra. Nàng khoảng 40 xuân xanh, chưa từng
lấy chồng.
Một tuần sau khi đưa nàng
vào chăm sóc ông già bạn tôi,
tôi nhận được điện thoại của
bạn gọi đến, giọng vui như chim sáo.
Này nhé, tuyệt vời! Cả
mấy tháng nay đêm nào ông già
cũng đau đớn không ngủ được,
các loại thuốc giảm đau gần như
không còn tác dụng.
Vậy mà từ khi có nàng, ông già
vừa rên lên khe khẽ, lập tức nàng
đến đỡ đầu ông già lên,
áp sát vào lòng mình, nơi có
đôi gò bồng đảo phốp pháp
mềm hơn gối lông ngỗng, ấm áp
hơn nắng ban mai, lại thêm những tiếng
đập thổn thức đều đặn của
trái tim tràn nhựa sống, bàn tay nàng
mềm mại vừa xoa nhẹ hai bên thái
dương ông vừa hỏi giọng du dương:
- Ông ơi, ông nhìn lên bức tranh kia
kìa, có đẹp không ông? Con hát ru cho ông dễ ngủ nghe!
- Ừ! Khẽ thôi!
Và thế là nàng hát,
hát thật khẽ, thật nhẹ, thật hay.
Và ông già ngủ thiếp đi một
mạch cho đến sáng.
Này nhé, bấy lâu nay, lúc nào ông
cũng gắt gỏng chuyện người ta cứ
ép ông ăn ăn uống
uống. Cuộc sống đối với
ông như vậy là đã quá đủ
rồi. Vậy mà nàng cứ bưng
chén xúp đến, nhoẻn một nụ
cười thật mộc mạc dễ thương
với ông, lấy cái khăn ướt lau
khắp mặt cho ông, đưa bàn tay mềm
mại xoa nhẹ lên khắp bụng ông nói
thì thầm:
- Ông ơi, bụng lại xẹp hết cả
rồi, cho vào tí xúp ông nhá!
Ông lại nhìn nàng như muốn bật
cười vì tính hay dụ dỗ ông của
nàng:
- Ừ!
- Tí thôi í mà, con nấu cho ông
đấy, ngon lắm!
Và cứ thế, đút cho ông
một muỗng, nàng lại nói một câu,
vuốt lên bụng ông mấy cái. Ăn xong nàng lại còn nghiêng
tai áp sát xuống bụng ông, nói
thì thầm:
- Bụng ơi, đủ chưa? Cố mà nghiền
kỹ cho ông nha! Cố mà đánh nhau với
mấy thằng ma cô cho nó chết hết đi
cho ông mau hết bệnh nha!
Thế là ông lại cười,
cười to nữa là đằng khác.
Này nhé! Mỗi lần lau rửa chỗ vết
mổ, bàn tay nàng cứ như diễn viên
múa chèo ấy, lấy bông gòn nhúng
nước ấm, lau cẩn thận như sợ chạm
phải kíp mìn nổ, vừa lau vừa nhìn
ông cười duyên hỏi:
- Ông ơi, con lau cho ông, ông có thấy
dễ chịu không? Lau cho nó sạch sẽ,
thoáng mát ông nha!
Ông lại nhìn nàng, ánh
nhìn đầy vẻ biết ơn, ánh nhìn
tràn ngập niềm vui sướng, thích
thú. Trong đáy mắt ông
có điều gì đó mới mẻ.
Phải nói, nghe chuyện của
nàng, mũi tôi phình to hết cỡ.
Không đầy một tháng sau,
bạn tôi lại gọi điện thoại lúc
nửa đêm, giọng hốt hoảng, cầu
cứu, hỏi địa chỉ và điện
thoại liên lạc với nàng. Tôi
ngơ ngác: nàng đang chăm sóc ông
bà già mà? Không! Bà
già đuổi nàng đi cả tuần nay rồi.
Tại sao? Bà già ghen! Này
nhé, không ghen sao được! Lúc
đầu tìm được người chăm
ông tuyệt vời thế bà mừng lắm, giao
khoán trắng cho nàng chăm ông, bà
lên lầu ngủ thẳng giấc.
Sau vài ngày, bà mới để
ý thấy ông dạo này là lạ thế
nào ấy. Này nhé, lâu lắm
rồi không thấy ông cười, vậy mà
mấy tuần nay cứ thấy ông cười
nói vui vẻ! Này nhé, da dẻ ông cứ
như là có sắc hồng ấy! Này
nhé, chẳng thấy ông rên la đau
đớn vật vã nữa!
Bà giành chén xúp trên tay
nàng để ngồi xuống cạnh giường
ông, cũng nhẹ nhàng đưa muỗng
xúp vào miệng ông. Khó nhọc lắm
ông mới há miệng ra, thức ăn chưa
kịp đụng lưỡi ông đã nhăn
mặt, nhè ra cả gối, mắng bà là cho
cả ký muối vô chén xúp hả? Này nhé, tối đến, bà
bảo nàng lên gác vào giường
bà mà ngủ cho ngon giấc, để bà
ngủ trong phòng nàng. Nàng tròn xoe
mắt ngạc nhiên thưa cả tuần nay nàng
có ngủ trong cái phòng dành riêng cho nàng
đâu! Thế mày ngủ ở
đâu? Dạ con ngủ luôn dưới
đất, bên cạnh ông cho tiện, để
ông trở mình là con xoa cho ông ngay. Thế
là ba máu sáu cơn, bà đuổi
nàng cuốn xéo khỏi nhà ngay lập
tức.
Khổ nỗi, suốt một tuần rồi, không
có nàng, ông cứ nằm yên, mắt
mở trừng trừng nhìn lên trần nhà,
thực hiện khẩu hiệu ba không: không nói!
không ăn! không
ngủ!
Cuộc họp đại gia đình ngay
lập tức được tổ chức để
biểu quyết áp đảo bà già là
phải chiều lòng ông già trong những
ngày cuối cùng sống trên cõi
đời này. Bà già
ấm ức lắm, nhưng đành gọi các
con lại để nói rằng mẹ nghĩ kỹ
rồi. Thôi thì cứ gọi cái con
đó lại đi, để ba con được
nhẹ nhàng sung sướng trước khi ra đi!
Tôi đã phải vất vả
mới truy tìm lại được nàng. Tôi tất tả, háo hức, đưa
nàng trở lại nhà ông bà già
bạn tôi. Tôi có cảm giác như
mình đang thay Chúa Trời đưa nước
thánh diệu kỳ đến ban cho một người
đàn ông đang đau đớn vì
bệnh tật trong những ngày cuối cùng,
bớt đau đớn vật vã.
Nhưng không, muộn rồi, ông
già vừa ra đi. Người ta
phải vuốt mắt ông mãi ông mới
chịu thôi không nhìn trân trân lên
trần nhà để tìm kiếm phép lạ nữa.
CHÂU THỔ
H Ế T !
--------------------------------
Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo
