Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo

-------------------------------------------------
Nhạc sĩ Y Vũ
"Tôi sinh ra ở Hà Nội nhưng lớn
lên tại đất Sài Gòn náo nhiệt.
Những ngày tháng thơ ngây tại trường
trung học có lẽ không bao giờ phai mờ
trong trí nhớ của tôi, bởi ở
đó tôi đã để trái tim
mình rung động trước cô bạn chung lớp
tên Thanh. Tình yêu học trò trong sáng lắm,
chỉ cảm nhận qua ánh mắt, nụ cười
chứ đâu có dám ngồi gần, dám nắm
tay. Những khi tan trường sóng bước
bên nhau cũng không biết nói câu gì,
chỉ biết đá cái lon sữa bò khua
vang đường phố.
Thanh là con một gia đình khá giả,
có cây xăng ở ngã bảy Lý
Thái Tổ. Còn tôi hồi đó chỉ
có chiếc xế nổ hiệu Roumie ngày
ngày đi học. Mỗi chiều khi thay ba ra trông
cây xăng, Thanh lại nhắc tôi ra đổ
xăngchùa. Những ngày tháng đó với
tôi thật hạnh phúc, lãng mạn. Nhưng
ngày vui ngắn chẳng tày gang, Thanh biến mất
khỏi cuộc đời tôi vì một
đám cưới ép gả với chàng
bác sĩ. Hụt hẫng, chơi vơi, tôi uống
chén đắng đầu đời và nếm trải
mùi vị của thất tình. Tỉnh cơn say
vào 2 giờ sáng, tôi ôm guitar và thế
là Tôi đưa em sang sông ra đời.
Bài hát với giai điệu buồn da diết được
coi là tài sản chung cho nhiều chàng trai
lâm vào cảnh như tôi thời đó.
Mối tình đầu làm tôi trắng tay,
nhưng nỗi bất hạnh ấy đem lại cho
tôi xúc cảm để có được hai
bài hát tâm đắc. Sau Tôi đưa em
sang sông gắn liền với tiếng hát Lệ
Thu, ca khúc Ngày cưới em lại thành
công vang dội: Hôm nay ngày cưới em,
nào men nồng nào hoa thơm, nào môi hồng
nào da phấn, khăn áo muôn sắc đua
chen
Tôi là kẻ đa tình nhưng cũng rất
chung tình. Trong đời tôi chưa lần
nào phụ người. Khi yêu ai đó,
tôi đều yêu hết lòng, sống hết
mình. Nhưng rồi không hiểu sao tôi cứ
bị ruồng bỏ. Tại tôi vụng về
chăng? Tôi cũng tự vấn mình rất nhiều,
nhưng rồi cũng không thể trả lời
câu hỏi ấy được. Chỉ biết rằng,
đời nghệ sĩ như tôi long đong, lận đận
đến tận bây giờ, ngoài 60 tuổi
mà vẫn chưa có một mái ấm gia
đình. Sau mỗi đêm tại nhà hàng
Mỗi tác phẩm của tôi đều in dấu
ấn của kỷ niệm, của nỗi niềm
riêng. Ca khúc Kim được nhiều người
yêu thích chính là ca khúc tôi viết
tặng cô gái tên Kim có gương mặt
buồn và gia cảnh thật đáng
thương. Một năm sau ngày bài hát được
tung ra, Kim đã mất vì bệnh tim.
Tôi là người sống thiên về
tình cảm, có lẽ vì thế mà dễ
gặp trắc trở trong cuộc sống đời thường.
Tôi mơ có một mái nhà, nhưng
có lẽ đó mãi mãi chỉ là giấc
mơ vì đến giờ này tôi không hề
có tài sản gì. Thôi thì
đành quanh quẩn phố thị, đêm
đêm miệt mài phím đàn mua vui kiếm
chút tiền còm sống qua những năm
tháng còn lại trên đời"
--------------------------------
Trang truoc--61--62--63--64--65--66--67--68--69--70--71--72--73--74--75--76--77--78--79--80--Tiep theo
