Học từ quá khứ, sống với hiện tại, tin vào tương lai. Quan trọng là không ngừng học hỏi.(Albert Einstein)
Sống lâu là niềm mơ ước của đa số, nhưng sống 1 cách đáng sống chỉ là ước vọng của 1 thiểu số thôi (AL. Hughes)


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----

1-

Cây Phiền Muộn
Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đă khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến tṛ "đ́nh công" của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đ́nh anh.
Khi chúng tôi đến gần của, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào ḷng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự ṭ ṃ thôi thúc tôi đă khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban năy của anh.
"Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi". Anh ta vui vẻ đáp. "Tôi biết ḿnh không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đă đợi tôi cả một ngày dài. V́ vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đă đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của ḿnh gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi".
"Nhưng anh biết không, thật buồn cười", người thợ mộc kể tiếp: "Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi th́ dường như chúng đă vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước".
Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự b́nh an cho bạn ngoài chính bản thân bạn.
(Theo Internet)

2-

Cái Chậu Nứt
Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Môt trong hai cái chậu có vết nứt, v́ vậy khuân nước từ giếng về nước trong chậu chỉ c̣n một nửa.
Chiếc chậu c̣n nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của ḿnh, c̣n chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt v́ không thể hoàn thành nhiệm vụ. Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ:" Tôi thật xấu hổ về ḿnh. Tôi muốn xin lỗi ông!". "Ngươi xấu hổ về chuyện ǵ?". " Chỉ v́ lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những ǵ xứng đáng với công sức của ông!". " Không đâu, khi đi về ngươi hăy chú ư đến những luống hoa bên vệ đường ". Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi vế đến nhà nó vẫn c̣n phân nửa nước. " Tôi Xin lỗi ông!"." Ngươi không chú ư rắng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đă biết được vết nứt của ngươi và đă tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua ngươi đă vui tưới cho chúng. Ta hái nhửng cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu".
Mỗi con người chúng ta đều là cái chậu nứt hăy tận dụng vết nứt của ḿnh.

3- NGÀY SINH NHẬT ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
DIỆU AN
Chưa đến ngày sinh nhật, c̣n đến khoảng hai, ba tháng, vợ đă lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi t́m ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.
4- LỜI HỨA
HẢI ÂU
Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó:
“Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ.
Ngày lại ngày. Cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo ḍng thời gian.
Thoắt mà đă hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng ly với đám bạn th́ thằng Linh cứ đang thập tḥ.
Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh ̣a khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi... cả năm qua con ngoan... không hư một lần nào...”.
5- LỜI TRẺ
HẢI ÂU
Anh là người chu đáo. Noel nào anh cũng dành thời gian để chuẩn bị quà cho con. Cũng như nhiều ông bố khác, anh nói đó là quà của ông già Noel. Và anh cũng thường nói với con là nó càng ngoan th́ nó sẽ nhận được phần quà càng to như là một cách dạy con khéo léo.
Một sáng Noel, nh́n thằng bé mắt sáng rỡ khi mở gói quà anh cảm thấy ḷng vui vui. Chợt thằng bé ngước nh́n anh và hỏi: “Sao con thấy bố cũng ngoan mà ông già Noel không cho bố quà?”
6- ĂN CƠM
NGUYỄN THANH B̀NH
Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.
Không biết chuyện ǵ? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.
Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ vơ ba càng chuyển sang vơ miệng. Bỗng má nó lớn giọng:
- Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!
Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến:
- Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!


Trang 1--2--3--4--5--6--7--8--9--10--11--12--13--14--15--16--17--18--19--20--Next----
 

------------------------------------------- Back to Index - Quay ve trang chinh -------------------------------------------

Bạn có truyện hay hoặc cảm nhận của bạn về những truyện ngắn trên, bạn muốn chia sẻ với mọi người ? Hăy chuyển e.mail về vandong@hcm.vnn.vn . Thay mặt mọi người, cảm ơn bạn rất nhiều !
----------------------------------------------------------------------------------
Đặc biệt cảm ơn chị L.T.Khiết đă tặng bản nhạc A SAD MOTIVE - SONG OF LAND - TEARDROP WALTZ do nhạc sĩ YIRUMA viết cho phim SPRING WALTZ OST mà bạn đang nghe. Bạn có thể Refresh trang web để thay đổi bản nhạc nền.
--------***--------